Bài thơ chương 42: Mọi giới hạn đều là ảo tưởng
Không có bức tường nào vĩnh cửu
Chỉ là tâm trí dựng lên thôi
Những điều ta gọi là “không thể”
Thường bắt đầu từ nỗi sợ người
Giới hạn không nằm trong thế giới
Mà nằm sâu ở cách ta tin
Một ý nghĩ cũng thành xiềng xích
Nếu ta giữ nó mãi trong mình
Có những giấc mơ từng rất lớn
Rồi bị thu nhỏ bởi hoài nghi
Nhưng khi niềm tin được mở lại
Con đường cũng tự hiện ra đi
Không ai sinh ra để nhỏ bé
Chỉ là chưa dám bước qua mình
Mỗi lần vượt qua điều tưởng khó
Là một lần phá vỡ niềm tin
Thế giới rộng hơn điều ta nghĩ
Và con người mạnh hơn ta hay
Nhưng đôi khi chính sự an toàn
Lại giữ ta đứng yên nơi này
Nếu dám nhìn sâu vào giới hạn
Ta sẽ thấy nó bắt đầu tan
Như sương sớm dưới ánh mặt trời
Không còn thật, chỉ còn lặng im
Nhưng không phải mọi điều đều dễ
Phá bỏ cần cả một hành trình
Không phải phủ nhận thực tại cũ
Mà là mở rộng chính tâm mình
Và khi hiểu ra điều giản dị
Không gì giữ được bước chân ta
Vì giới hạn vốn không tồn tại
Ngoài điều ta tự vẽ ra mà thôi này làm nhà
Không có bức tường nào vĩnh cửu
Chỉ là tâm trí dựng lên thôi
Những điều ta gọi là “không thể”
Thường bắt đầu từ nỗi sợ người
Giới hạn không nằm trong thế giới
Mà nằm sâu ở cách ta tin
Một ý nghĩ cũng thành xiềng xích
Nếu ta giữ nó mãi trong mình
Có những giấc mơ từng rất lớn
Rồi bị thu nhỏ bởi hoài nghi
Nhưng khi niềm tin được mở lại
Con đường cũng tự hiện ra đi
Không ai sinh ra để nhỏ bé
Chỉ là chưa dám bước qua mình
Mỗi lần vượt qua điều tưởng khó
Là một lần phá vỡ niềm tin
Thế giới rộng hơn điều ta nghĩ
Và con người mạnh hơn ta hay
Nhưng đôi khi chính sự an toàn
Lại giữ ta đứng yên nơi này
Nếu dám nhìn sâu vào giới hạn
Ta sẽ thấy nó bắt đầu tan
Như sương sớm dưới ánh mặt trời
Không còn thật, chỉ còn lặng im
Nhưng không phải mọi điều đều dễ
Phá bỏ cần cả một hành trình
Không phải phủ nhận thực tại cũ
Mà là mở rộng chính tâm mình
Và khi hiểu ra điều giản dị
Không gì giữ được bước chân ta
Vì giới hạn vốn không tồn tại
Ngoài điều ta tự vẽ ra mà thôi này làm nhà
Bài thơ chương 42: Mọi giới hạn đều là ảo tưởng
Không có bức tường nào vĩnh cửu
Chỉ là tâm trí dựng lên thôi
Những điều ta gọi là “không thể”
Thường bắt đầu từ nỗi sợ người
Giới hạn không nằm trong thế giới
Mà nằm sâu ở cách ta tin
Một ý nghĩ cũng thành xiềng xích
Nếu ta giữ nó mãi trong mình
Có những giấc mơ từng rất lớn
Rồi bị thu nhỏ bởi hoài nghi
Nhưng khi niềm tin được mở lại
Con đường cũng tự hiện ra đi
Không ai sinh ra để nhỏ bé
Chỉ là chưa dám bước qua mình
Mỗi lần vượt qua điều tưởng khó
Là một lần phá vỡ niềm tin
Thế giới rộng hơn điều ta nghĩ
Và con người mạnh hơn ta hay
Nhưng đôi khi chính sự an toàn
Lại giữ ta đứng yên nơi này
Nếu dám nhìn sâu vào giới hạn
Ta sẽ thấy nó bắt đầu tan
Như sương sớm dưới ánh mặt trời
Không còn thật, chỉ còn lặng im
Nhưng không phải mọi điều đều dễ
Phá bỏ cần cả một hành trình
Không phải phủ nhận thực tại cũ
Mà là mở rộng chính tâm mình
Và khi hiểu ra điều giản dị
Không gì giữ được bước chân ta
Vì giới hạn vốn không tồn tại
Ngoài điều ta tự vẽ ra mà thôi này làm nhà