Bài thơ chương 43: Con người là sinh vật sáng tạo
Con người sinh ra từ tưởng tượng
Trước khi có đất, đã có mơ
Một ý nghĩ mở ra vũ trụ
Từ trong sâu thẳm của hư vô
Không chỉ sống để mà tồn tại
Mà để tạo nghĩa cho cuộc đời
Mỗi bàn tay chạm vào thực tại
Là đang viết lại chính tương lai
Sáng tạo không ở nơi xa lạ
Mà trong cách ta nhìn mỗi ngày
Một điều cũ nếu đổi góc ngắm
Cũng thành điều mới lạ trong tay
Ngôn từ, âm thanh hay hình ảnh
Đều từ tâm thức mà sinh ra
Thế giới ngoài kia không cố định
Mà phản chiếu điều ở trong ta
Khi con người dám nghĩ khác biệt
Thì thế giới cũng bắt đầu xoay
Không có giới hạn cho trí tưởng
Ngoài điều ta tự khóa mình đây
Sai lầm cũng là nơi sáng tạo
Vỡ nát đôi khi mở lối ra
Trong hỗn độn nảy mầm trật tự
Trong im lặng sinh ý tưởng xa
Không có sáng tạo nào nhỏ bé
Mỗi ý nghĩ đều có sức lan
Một tia lửa trong đầu rất nhỏ
Cũng có thể đổi cả thế gian
Và khi hiểu mình là người tạo
Ta không còn chỉ đứng nhìn thôi
Mà trở thành dòng chảy kiến tạo
Viết lại thế giới bằng chính đời mình rồi
Con người sinh ra từ tưởng tượng
Trước khi có đất, đã có mơ
Một ý nghĩ mở ra vũ trụ
Từ trong sâu thẳm của hư vô
Không chỉ sống để mà tồn tại
Mà để tạo nghĩa cho cuộc đời
Mỗi bàn tay chạm vào thực tại
Là đang viết lại chính tương lai
Sáng tạo không ở nơi xa lạ
Mà trong cách ta nhìn mỗi ngày
Một điều cũ nếu đổi góc ngắm
Cũng thành điều mới lạ trong tay
Ngôn từ, âm thanh hay hình ảnh
Đều từ tâm thức mà sinh ra
Thế giới ngoài kia không cố định
Mà phản chiếu điều ở trong ta
Khi con người dám nghĩ khác biệt
Thì thế giới cũng bắt đầu xoay
Không có giới hạn cho trí tưởng
Ngoài điều ta tự khóa mình đây
Sai lầm cũng là nơi sáng tạo
Vỡ nát đôi khi mở lối ra
Trong hỗn độn nảy mầm trật tự
Trong im lặng sinh ý tưởng xa
Không có sáng tạo nào nhỏ bé
Mỗi ý nghĩ đều có sức lan
Một tia lửa trong đầu rất nhỏ
Cũng có thể đổi cả thế gian
Và khi hiểu mình là người tạo
Ta không còn chỉ đứng nhìn thôi
Mà trở thành dòng chảy kiến tạo
Viết lại thế giới bằng chính đời mình rồi
Bài thơ chương 43: Con người là sinh vật sáng tạo
Con người sinh ra từ tưởng tượng
Trước khi có đất, đã có mơ
Một ý nghĩ mở ra vũ trụ
Từ trong sâu thẳm của hư vô
Không chỉ sống để mà tồn tại
Mà để tạo nghĩa cho cuộc đời
Mỗi bàn tay chạm vào thực tại
Là đang viết lại chính tương lai
Sáng tạo không ở nơi xa lạ
Mà trong cách ta nhìn mỗi ngày
Một điều cũ nếu đổi góc ngắm
Cũng thành điều mới lạ trong tay
Ngôn từ, âm thanh hay hình ảnh
Đều từ tâm thức mà sinh ra
Thế giới ngoài kia không cố định
Mà phản chiếu điều ở trong ta
Khi con người dám nghĩ khác biệt
Thì thế giới cũng bắt đầu xoay
Không có giới hạn cho trí tưởng
Ngoài điều ta tự khóa mình đây
Sai lầm cũng là nơi sáng tạo
Vỡ nát đôi khi mở lối ra
Trong hỗn độn nảy mầm trật tự
Trong im lặng sinh ý tưởng xa
Không có sáng tạo nào nhỏ bé
Mỗi ý nghĩ đều có sức lan
Một tia lửa trong đầu rất nhỏ
Cũng có thể đổi cả thế gian
Và khi hiểu mình là người tạo
Ta không còn chỉ đứng nhìn thôi
Mà trở thành dòng chảy kiến tạo
Viết lại thế giới bằng chính đời mình rồi