HNI 14-9
BÀI HÁT CHƯƠNG 32: HẠT GIỐNG GIỮA ĐỜI

[Điệp khúc]
Hạt giống rơi… vào lòng đất tối,
Lặng lẽ tan… để mầm vươn lên.
Người biết gieo… là người biết sống,
Cho đời sau… mùa mới dịu êm.

[Khổ 1]
Như lúa chín cúi đầu trong gió,
Giữ trong tay chẳng hóa mùa vàng.
Khi ta trao, yêu thương chan chứa,
Niềm tin xanh nảy mầm thênh thang.

[Khổ 2]
Người thầy gieo tri thức từng ngày,
Người mẹ gieo tình thương ngọt ngào.
Người cha gieo giọt mồ hôi mặn,
Người hiền gieo nghĩa sáng trời cao.

[Điệp khúc]
Hạt giống rơi… vào lòng đất tối,
Lặng lẽ tan… để mầm vươn lên.
Người biết gieo… là người biết sống,
Cho đời sau… mùa mới dịu êm.

[Khổ 3]
Một hạt chết để ngàn hạt sống,
Một đời trao để triệu đời xanh.
Giữ riêng mãi chỉ là cát bụi,
Trao cho đời… đời hóa lung linh.

[Coda – kết]
Ta học lúa cúi đầu khiêm nhường,
Ta học hạt gieo xuống tình thương.
Đời ta sống không hoài, không phí,
Nếu biết gieo… hạt giống yêu thương.
HNI 14-9 🎵 BÀI HÁT CHƯƠNG 32: HẠT GIỐNG GIỮA ĐỜI [Điệp khúc] Hạt giống rơi… vào lòng đất tối, Lặng lẽ tan… để mầm vươn lên. Người biết gieo… là người biết sống, Cho đời sau… mùa mới dịu êm. [Khổ 1] Như lúa chín cúi đầu trong gió, Giữ trong tay chẳng hóa mùa vàng. Khi ta trao, yêu thương chan chứa, Niềm tin xanh nảy mầm thênh thang. [Khổ 2] Người thầy gieo tri thức từng ngày, Người mẹ gieo tình thương ngọt ngào. Người cha gieo giọt mồ hôi mặn, Người hiền gieo nghĩa sáng trời cao. [Điệp khúc] Hạt giống rơi… vào lòng đất tối, Lặng lẽ tan… để mầm vươn lên. Người biết gieo… là người biết sống, Cho đời sau… mùa mới dịu êm. [Khổ 3] Một hạt chết để ngàn hạt sống, Một đời trao để triệu đời xanh. Giữ riêng mãi chỉ là cát bụi, Trao cho đời… đời hóa lung linh. [Coda – kết] Ta học lúa cúi đầu khiêm nhường, Ta học hạt gieo xuống tình thương. Đời ta sống không hoài, không phí, Nếu biết gieo… hạt giống yêu thương.
Like
Love
Haha
Wow
Sad
14
0 Comments 0 Shares