HNI 07/7/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: LỊCH SỬ CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
Cội nguồn hun đúc bao đời,
Ông cha để lại những lời yêu thương.
Dẫu qua mưa gió dặm trường,
Gia phong vẫn sáng ngát hương nghĩa tình.
Bao đời bền chí hy sinh,
Dựng xây cuộc sống quê mình bình yên.
Tấm lòng son sắt vẹn nguyên,
Trao cho con cháu niềm tin mai này.
Dẫu đi khắp chốn đó đây,
Lòng luôn hướng về cội cây đầu nguồn.
Gia phả còn giữ tâm hồn,
Kết bao thế hệ vuông tròn yêu thương.
Mỗi trang lịch sử quê hương,
Là bao công sức kiên cường cha ông.
Dẫu cho bão nổi mưa giông,
Vẫn gìn giữ được tấm lòng thủy chung.

Truyền đời đạo nghĩa ung dung,
Hiếu nhân, hiếu học, hiếu cùng quê hương.
Sống sao xứng đáng gia đường,
Để thêm rạng rỡ nếp hương tổ tiên.

Người đi giữ trọn lời nguyền,
Người về vun đắp niềm tin họ hàng.
Một dòng máu chảy dịu dàng,
Nối bao thế hệ vững vàng tương lai.

Thời gian chẳng thể nhạt phai,
Những điều cha dạy hôm nay vẫn còn.
Bao mùa lá rụng cây non,
Gốc sâu vẫn giữ linh hồn quê cha.

Tự hào hai tiếng ông bà,
Dạy con sống nghĩa chan hòa yêu thương.
Dẫu đi khắp bốn phương,
Không quên nguồn cội quê hương của mình.

Gia đình là mái nhà xinh,
Dòng họ là gốc nghĩa tình bền lâu.
Mai sau dẫu có sang giàu,
Xin đừng đánh mất nghĩa sâu cội nguồn.

Nhớ lời cha mẹ luôn luôn,
Sống ngay, sống thật, giữ hồn tổ tiên.
Làm người nhân hậu hiền lương,
Là điều quý giá lưu truyền ngàn năm.

Viết tiếp trang sử âm thầm,
Bằng bao việc tốt mỗi năm mỗi ngày.
Chung lòng góp sức dựng xây,
Để cho truyền thống thêm đầy niềm tin.

Lịch sử thắp sáng hành trình,
Đưa bao thế hệ vươn mình lớn khôn.
Mai sau con cháu trường tồn,
Vẫn gìn giữ mãi cội nguồn Lê Đình.

Dòng sông còn chảy lặng thinh,
Như dòng huyết thống nghĩa tình ngàn năm.
Cội nguồn mãi tỏa âm thầm,
Soi đường con cháu vững tâm bước hoài.

Đời sau tiếp bước đường dài,
Giữ gìn truyền thống chẳng phai bao giờ.
Viết nên khúc hát ước mơ,
Cho dòng họ mãi sáng ngời tương lai.

Tự hào lịch sử hôm nay,
Là nền móng vững dựng xây mai sau.
Muôn đời khắc ghi trong nhau,
Tình quê, tình họ bền lâu với đời.
HNI 07/7/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 2: LỊCH SỬ CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN Cội nguồn hun đúc bao đời, Ông cha để lại những lời yêu thương. Dẫu qua mưa gió dặm trường, Gia phong vẫn sáng ngát hương nghĩa tình. Bao đời bền chí hy sinh, Dựng xây cuộc sống quê mình bình yên. Tấm lòng son sắt vẹn nguyên, Trao cho con cháu niềm tin mai này. Dẫu đi khắp chốn đó đây, Lòng luôn hướng về cội cây đầu nguồn. Gia phả còn giữ tâm hồn, Kết bao thế hệ vuông tròn yêu thương. Mỗi trang lịch sử quê hương, Là bao công sức kiên cường cha ông. Dẫu cho bão nổi mưa giông, Vẫn gìn giữ được tấm lòng thủy chung. Truyền đời đạo nghĩa ung dung, Hiếu nhân, hiếu học, hiếu cùng quê hương. Sống sao xứng đáng gia đường, Để thêm rạng rỡ nếp hương tổ tiên. Người đi giữ trọn lời nguyền, Người về vun đắp niềm tin họ hàng. Một dòng máu chảy dịu dàng, Nối bao thế hệ vững vàng tương lai. Thời gian chẳng thể nhạt phai, Những điều cha dạy hôm nay vẫn còn. Bao mùa lá rụng cây non, Gốc sâu vẫn giữ linh hồn quê cha. Tự hào hai tiếng ông bà, Dạy con sống nghĩa chan hòa yêu thương. Dẫu đi khắp bốn phương, Không quên nguồn cội quê hương của mình. Gia đình là mái nhà xinh, Dòng họ là gốc nghĩa tình bền lâu. Mai sau dẫu có sang giàu, Xin đừng đánh mất nghĩa sâu cội nguồn. Nhớ lời cha mẹ luôn luôn, Sống ngay, sống thật, giữ hồn tổ tiên. Làm người nhân hậu hiền lương, Là điều quý giá lưu truyền ngàn năm. Viết tiếp trang sử âm thầm, Bằng bao việc tốt mỗi năm mỗi ngày. Chung lòng góp sức dựng xây, Để cho truyền thống thêm đầy niềm tin. Lịch sử thắp sáng hành trình, Đưa bao thế hệ vươn mình lớn khôn. Mai sau con cháu trường tồn, Vẫn gìn giữ mãi cội nguồn Lê Đình. Dòng sông còn chảy lặng thinh, Như dòng huyết thống nghĩa tình ngàn năm. Cội nguồn mãi tỏa âm thầm, Soi đường con cháu vững tâm bước hoài. Đời sau tiếp bước đường dài, Giữ gìn truyền thống chẳng phai bao giờ. Viết nên khúc hát ước mơ, Cho dòng họ mãi sáng ngời tương lai. Tự hào lịch sử hôm nay, Là nền móng vững dựng xây mai sau. Muôn đời khắc ghi trong nhau, Tình quê, tình họ bền lâu với đời.
Like
Love
7
1 Comments 0 Shares