HNI 7/7
Bài thơ – Chương 41: Những con người dám sửa sai
Chẳng ai sống mà chưa từng vấp ngã,
Đường đời nào cũng lắm những chông gai.
Điều đáng quý không phải chưa từng lỗi,
Mà là dám đứng lên, dám sửa sai.
Một lời nhận có khi còn mạnh mẽ,
Hơn ngàn câu biện bạch giữa dòng đời.
Người chính trực không tìm đường trốn tránh,
Mà đối diện bằng tất cả lòng mình.
Sửa một lỗi chẳng làm người nhỏ lại,
Chỉ khiến tâm thêm rộng mở bao dung.
Dám cúi đầu trước điều mình sai phạm,
Là bước đầu để vươn tới thành công.
Có những vết thương cần lời xin lỗi,
Có những niềm tin cần được dựng xây.
Mỗi hành động chân thành và trách nhiệm,
Sẽ nối gần những khoảng cách hôm nay.
Người mạnh mẽ chẳng phải không thất bại,
Mà biết biến thất bại thành bài học.
Từ tro tàn của những điều dang dở,
Vẫn nở hoa bằng ý chí kiên cường.
Đừng sợ hãi khi phải nói "tôi sai",
Hai tiếng ấy chẳng làm ta yếu đuối.
Chỉ người biết vượt qua lòng kiêu hãnh,
Mới chạm gần tới phẩm giá con người.
Có những người lặng thầm đi sửa lỗi,
Không phô trương, chẳng mong được ngợi khen.
Nhưng chính họ gieo vào lòng cuộc sống,
Những mùa xuân của chân thật, bình yên.
Xã hội lớn từ những người biết sửa,
Gia đình yên từ một tiếng cảm thông.
Đất nước mạnh khi mỗi người tự nhủ,
Sai ở đâu, sẽ sửa đến tận cùng.
Ngày mai sáng bởi hôm nay thay đổi,
Tương lai xanh từ những việc nhỏ nhoi.
Mỗi lần sửa là một lần trưởng thành,
Mỗi lần đúng là thêm một niềm tin.
Hãy can đảm bước qua điều chưa trọn,
Đừng để sai thành gánh nặng đời mình.
Người dám sửa chính là người chiến thắng,
Giữ lương tâm mãi tỏa sáng bình minh.
HNI 7/7 Bài thơ – Chương 41: Những con người dám sửa sai Chẳng ai sống mà chưa từng vấp ngã, Đường đời nào cũng lắm những chông gai. Điều đáng quý không phải chưa từng lỗi, Mà là dám đứng lên, dám sửa sai. Một lời nhận có khi còn mạnh mẽ, Hơn ngàn câu biện bạch giữa dòng đời. Người chính trực không tìm đường trốn tránh, Mà đối diện bằng tất cả lòng mình. Sửa một lỗi chẳng làm người nhỏ lại, Chỉ khiến tâm thêm rộng mở bao dung. Dám cúi đầu trước điều mình sai phạm, Là bước đầu để vươn tới thành công. Có những vết thương cần lời xin lỗi, Có những niềm tin cần được dựng xây. Mỗi hành động chân thành và trách nhiệm, Sẽ nối gần những khoảng cách hôm nay. Người mạnh mẽ chẳng phải không thất bại, Mà biết biến thất bại thành bài học. Từ tro tàn của những điều dang dở, Vẫn nở hoa bằng ý chí kiên cường. Đừng sợ hãi khi phải nói "tôi sai", Hai tiếng ấy chẳng làm ta yếu đuối. Chỉ người biết vượt qua lòng kiêu hãnh, Mới chạm gần tới phẩm giá con người. Có những người lặng thầm đi sửa lỗi, Không phô trương, chẳng mong được ngợi khen. Nhưng chính họ gieo vào lòng cuộc sống, Những mùa xuân của chân thật, bình yên. Xã hội lớn từ những người biết sửa, Gia đình yên từ một tiếng cảm thông. Đất nước mạnh khi mỗi người tự nhủ, Sai ở đâu, sẽ sửa đến tận cùng. Ngày mai sáng bởi hôm nay thay đổi, Tương lai xanh từ những việc nhỏ nhoi. Mỗi lần sửa là một lần trưởng thành, Mỗi lần đúng là thêm một niềm tin. Hãy can đảm bước qua điều chưa trọn, Đừng để sai thành gánh nặng đời mình. Người dám sửa chính là người chiến thắng, Giữ lương tâm mãi tỏa sáng bình minh.
Wow
1
0 Comments 0 Shares