HNI 7/7
Bài thơ – Chương 44: Không dung túng, nhưng luôn nhân văn
Nhân văn chẳng phải là bao che mãi,
Cũng không là nhắm mắt trước điều sai.
Yêu thương thật luôn đi cùng trách nhiệm,
Để con người mạnh mẽ bước ngày mai.
Có những lỗi cần lời răn nghiêm khắc,
Có những điều phải trả giá công bằng.
Bởi công lý là nền móng cuộc sống,
Giữ xã hội bền vững, mãi bình an.
Đừng lấy thiện lương làm điều yếu đuối,
Đừng lấy bao dung đổi lấy lãng quên.
Tha thứ đẹp khi người sai biết sửa,
Biết đứng lên sau những lỗi đã quên.
Một bàn tay nghiêm mà luôn ấm áp,
Một ánh nhìn vẫn chan chứa yêu thương.
Kỷ luật ấy không gieo thêm thù hận,
Mà mở đường cho hy vọng vươn lên.
Người công chính biết phân điều đúng, sai,
Không vì tình mà đánh mất lẽ công.
Không vì lợi mà làm mờ sự thật,
Giữ lương tâm sáng giữa cõi người đông.
Có những cánh cửa cần phải khép lại,
Để ngăn điều gian dối bước vào.
Có những cánh cửa luôn rộng mở,
Đón người quay về sau lỗi lầm đau.
Xã hội mạnh nhờ luật pháp nghiêm minh,
Gia đình ấm nhờ tình thương đúng mực.
Con người lớn khi biết nhận trách nhiệm,
Và đổi thay bằng ý chí chân thực.
Đừng dung túng cho mầm sai bé nhỏ,
Để mai này thành bão tố cuộc đời.
Nhưng cũng đừng khép lòng trước người hối lỗi,
Bởi ai rồi cũng có phút chơi vơi.
Hãy giữ trọn cả công bằng lẫn nhân ái,
Như hai bờ nâng đỡ một dòng sông.
Để cuộc sống vừa nghiêm minh, bền vững,
Vừa ngập tràn ánh sáng của tấm lòng.
Ngày mai sẽ đẹp hơn hôm nay mãi,
Khi con người biết sống bởi nghĩa nhân.
Không dung túng cho điều sai tồn tại,
Nhưng luôn mở đường cho một con người hoàn lương.
HNI 7/7 Bài thơ – Chương 44: Không dung túng, nhưng luôn nhân văn Nhân văn chẳng phải là bao che mãi, Cũng không là nhắm mắt trước điều sai. Yêu thương thật luôn đi cùng trách nhiệm, Để con người mạnh mẽ bước ngày mai. Có những lỗi cần lời răn nghiêm khắc, Có những điều phải trả giá công bằng. Bởi công lý là nền móng cuộc sống, Giữ xã hội bền vững, mãi bình an. Đừng lấy thiện lương làm điều yếu đuối, Đừng lấy bao dung đổi lấy lãng quên. Tha thứ đẹp khi người sai biết sửa, Biết đứng lên sau những lỗi đã quên. Một bàn tay nghiêm mà luôn ấm áp, Một ánh nhìn vẫn chan chứa yêu thương. Kỷ luật ấy không gieo thêm thù hận, Mà mở đường cho hy vọng vươn lên. Người công chính biết phân điều đúng, sai, Không vì tình mà đánh mất lẽ công. Không vì lợi mà làm mờ sự thật, Giữ lương tâm sáng giữa cõi người đông. Có những cánh cửa cần phải khép lại, Để ngăn điều gian dối bước vào. Có những cánh cửa luôn rộng mở, Đón người quay về sau lỗi lầm đau. Xã hội mạnh nhờ luật pháp nghiêm minh, Gia đình ấm nhờ tình thương đúng mực. Con người lớn khi biết nhận trách nhiệm, Và đổi thay bằng ý chí chân thực. Đừng dung túng cho mầm sai bé nhỏ, Để mai này thành bão tố cuộc đời. Nhưng cũng đừng khép lòng trước người hối lỗi, Bởi ai rồi cũng có phút chơi vơi. Hãy giữ trọn cả công bằng lẫn nhân ái, Như hai bờ nâng đỡ một dòng sông. Để cuộc sống vừa nghiêm minh, bền vững, Vừa ngập tràn ánh sáng của tấm lòng. Ngày mai sẽ đẹp hơn hôm nay mãi, Khi con người biết sống bởi nghĩa nhân. Không dung túng cho điều sai tồn tại, Nhưng luôn mở đường cho một con người hoàn lương.
Like
1
21 Bình luận 0 Chia sẽ