HNI 8/7
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM CỦA SỰ PHÁT TRIỂN

Con người là gốc cuộc đời,
Là nguồn sức mạnh sáng ngời tương lai.
Bao công nghệ, lắm nhân tài,
Cũng nhờ con người dựng xây nên thành.

Dẫu cho vật chất mong manh,
Thời gian đổi khác, công trình đổi thay.
Chỉ người vun đắp mỗi ngày,
Mới là nền tảng dựng xây lâu bền.

Ngọc Sơn một tấm lòng son,
Lấy người làm gốc vuông tròn trước sau.
Không riêng thành tích nhiệm màu,
Mà vì cuộc sống đượm màu yêu thương.

Sức khỏe, tri thức mở đường,
An vui, hạnh phúc là hương cuộc đời.
Mỗi người phát triển sáng ngời,
Là niềm hy vọng cho đời mai sau.

Đầu tư quý nhất trước sau,
Chính là đầu tư con người hôm nay.
Không gì bền vững bằng đây,
Tri thức tỏa sáng từng ngày lớn lên.

Máy móc rồi cũng cũ mềm,
Công trình năm tháng sẽ thêm hao mòn.
Nhưng người đạo đức vuông tròn,
Càng thêm cống hiến càng còn giá trị.

Học hành bền bỉ kiên trì,
Rèn tâm, luyện trí bước đi vững vàng.
Khỏe thân, sáng dạ, hiên ngang,
Góp xây cộng đồng huy hoàng mai sau.

Mỗi người đều có sắc màu,
Không ai giống hẳn một ai trên đời.
Người thì sáng tạo tuyệt vời,
Người thì quản lý, giúp người thành công.

Có người tận tụy hết lòng,
Có người giao tiếp nối vòng yêu thương.
Bao tài năng ở bốn phương,
Kết thành sức mạnh mở đường đi lên.

Khác nhau chẳng phải yếu hèn,
Mà là mảnh ghép làm nên bức tranh.
Tôn trọng giá trị mỗi mình,
Đồng tâm hợp sức hành trình nở hoa.

Giáo dục như ánh bình minh,
Soi đường mở lối cho mình trưởng thành.
Không riêng học chữ học danh,
Mà còn học cách sống lành, sống ngay.

Biết suy nghĩ đúng điều hay,
Biết cùng hợp tác dựng xây cộng đồng.
Biết yêu cuộc sống mênh mông,
Biết mang trách nhiệm vào trong việc làm.

Ngày nay học chẳng giới hạn,
Trường lớp, sách vở hay ngàn mạng xa.
Mỗi ngày học một điều ra,
Mai sau tri thức nở hoa trong lòng.

Sức khỏe là gốc thành công,
Là nguồn năng lượng vun trồng tương lai.
Thân tâm mạnh khỏe từng ngày,
Đời thêm ý nghĩa, tháng ngày bình an.

Tập rèn đều đặn chuyên cần,
Ăn ngon, ngủ đủ, tinh thần sáng trong.
Giữ gìn môi trường xanh trong,
Để cho cuộc sống mãi không ưu phiền.

Tri thức như ánh đuốc thiêng,
Đạo đức là gốc giữ yên lòng người.
Có tài mà thiếu tình đời,
Thì tài cũng dễ đánh rơi niềm tin.

Sống ngay, trách nhiệm với mình,
Nhân ái, kỷ luật, nghĩa tình trước sau.
Pháp luật gìn giữ nhịp cầu,
Phụng sự xã hội bền lâu muôn đời.

Mỗi người đều có khoảng trời,
Đều cần cơ hội sáng ngời vươn lên.
Không phân tuổi tác sang hèn,
Đều chung quyền được dựng nên tương lai.

Trao nhau kinh nghiệm hằng ngày,
Cùng nhau học hỏi, cùng xây nghĩa tình.
Người đi trước dẫn hành trình,
Người đi sau tiếp giữ gìn niềm tin.

Đổi mới bắt đầu từ tâm,
Một điều suy nghĩ âm thầm nở hoa.
Ý hay dù rất nhỏ mà,
Nếu đem thực hiện sẽ là thành công.

Sáng tạo thắp lửa trong lòng,
Không ngừng cải tiến để mong tốt hơn.
Mỗi người góp một con đường,
Cả cộng đồng sẽ vươn lên mạnh giàu.

Thành công đâu chỉ sang giàu,
Mà là hạnh phúc đậm màu nhân văn.
Người dân cuộc sống bình an,
Lao động ổn định, chứa chan tiếng cười.

Trẻ thơ học tập nên người,
Người già an dưỡng thảnh thơi tháng ngày.
Môi trường xanh mát đong đầy,
Mỗi người phát triển mỗi ngày tốt hơn.

Được nghe, được trọng, được tôn,
Được trao cơ hội để vươn chính mình.
Từ đó góp sức chân tình,
Làm cho xã hội thêm xinh đẹp hoài.

Con người là ánh ban mai,
Là nguồn động lực dựng xây cuộc đời.
Mỗi người tiến bộ một thời,
Gia đình hạnh phúc rạng ngời yêu thương.

Gia đình là gốc quê hương,
Quê hương là gốc mở đường nước non.
Bao người góp sức vuông tròn,
Dựng nên xã hội vẹn tròn niềm tin.

Ngọc Sơn giữ vững hành trình,
Lấy người làm gốc, lấy tình làm tâm.
Hôm nay gieo những hạt mầm,
Mai sau kết trái trăm năm sáng ngời.

Cùng nhau gìn giữ cuộc đời,
Cùng nhau vun đắp tương lai vững bền.
Con người là ngọn lửa thiêng,
Soi đường phát triển khắp miền Ngọc Sơn.
HNI 8/7 BÀI THƠ CHƯƠNG 4: CON NGƯỜI LÀ TRUNG TÂM CỦA SỰ PHÁT TRIỂN Con người là gốc cuộc đời, Là nguồn sức mạnh sáng ngời tương lai. Bao công nghệ, lắm nhân tài, Cũng nhờ con người dựng xây nên thành. Dẫu cho vật chất mong manh, Thời gian đổi khác, công trình đổi thay. Chỉ người vun đắp mỗi ngày, Mới là nền tảng dựng xây lâu bền. Ngọc Sơn một tấm lòng son, Lấy người làm gốc vuông tròn trước sau. Không riêng thành tích nhiệm màu, Mà vì cuộc sống đượm màu yêu thương. Sức khỏe, tri thức mở đường, An vui, hạnh phúc là hương cuộc đời. Mỗi người phát triển sáng ngời, Là niềm hy vọng cho đời mai sau. Đầu tư quý nhất trước sau, Chính là đầu tư con người hôm nay. Không gì bền vững bằng đây, Tri thức tỏa sáng từng ngày lớn lên. Máy móc rồi cũng cũ mềm, Công trình năm tháng sẽ thêm hao mòn. Nhưng người đạo đức vuông tròn, Càng thêm cống hiến càng còn giá trị. Học hành bền bỉ kiên trì, Rèn tâm, luyện trí bước đi vững vàng. Khỏe thân, sáng dạ, hiên ngang, Góp xây cộng đồng huy hoàng mai sau. Mỗi người đều có sắc màu, Không ai giống hẳn một ai trên đời. Người thì sáng tạo tuyệt vời, Người thì quản lý, giúp người thành công. Có người tận tụy hết lòng, Có người giao tiếp nối vòng yêu thương. Bao tài năng ở bốn phương, Kết thành sức mạnh mở đường đi lên. Khác nhau chẳng phải yếu hèn, Mà là mảnh ghép làm nên bức tranh. Tôn trọng giá trị mỗi mình, Đồng tâm hợp sức hành trình nở hoa. Giáo dục như ánh bình minh, Soi đường mở lối cho mình trưởng thành. Không riêng học chữ học danh, Mà còn học cách sống lành, sống ngay. Biết suy nghĩ đúng điều hay, Biết cùng hợp tác dựng xây cộng đồng. Biết yêu cuộc sống mênh mông, Biết mang trách nhiệm vào trong việc làm. Ngày nay học chẳng giới hạn, Trường lớp, sách vở hay ngàn mạng xa. Mỗi ngày học một điều ra, Mai sau tri thức nở hoa trong lòng. Sức khỏe là gốc thành công, Là nguồn năng lượng vun trồng tương lai. Thân tâm mạnh khỏe từng ngày, Đời thêm ý nghĩa, tháng ngày bình an. Tập rèn đều đặn chuyên cần, Ăn ngon, ngủ đủ, tinh thần sáng trong. Giữ gìn môi trường xanh trong, Để cho cuộc sống mãi không ưu phiền. Tri thức như ánh đuốc thiêng, Đạo đức là gốc giữ yên lòng người. Có tài mà thiếu tình đời, Thì tài cũng dễ đánh rơi niềm tin. Sống ngay, trách nhiệm với mình, Nhân ái, kỷ luật, nghĩa tình trước sau. Pháp luật gìn giữ nhịp cầu, Phụng sự xã hội bền lâu muôn đời. Mỗi người đều có khoảng trời, Đều cần cơ hội sáng ngời vươn lên. Không phân tuổi tác sang hèn, Đều chung quyền được dựng nên tương lai. Trao nhau kinh nghiệm hằng ngày, Cùng nhau học hỏi, cùng xây nghĩa tình. Người đi trước dẫn hành trình, Người đi sau tiếp giữ gìn niềm tin. Đổi mới bắt đầu từ tâm, Một điều suy nghĩ âm thầm nở hoa. Ý hay dù rất nhỏ mà, Nếu đem thực hiện sẽ là thành công. Sáng tạo thắp lửa trong lòng, Không ngừng cải tiến để mong tốt hơn. Mỗi người góp một con đường, Cả cộng đồng sẽ vươn lên mạnh giàu. Thành công đâu chỉ sang giàu, Mà là hạnh phúc đậm màu nhân văn. Người dân cuộc sống bình an, Lao động ổn định, chứa chan tiếng cười. Trẻ thơ học tập nên người, Người già an dưỡng thảnh thơi tháng ngày. Môi trường xanh mát đong đầy, Mỗi người phát triển mỗi ngày tốt hơn. Được nghe, được trọng, được tôn, Được trao cơ hội để vươn chính mình. Từ đó góp sức chân tình, Làm cho xã hội thêm xinh đẹp hoài. Con người là ánh ban mai, Là nguồn động lực dựng xây cuộc đời. Mỗi người tiến bộ một thời, Gia đình hạnh phúc rạng ngời yêu thương. Gia đình là gốc quê hương, Quê hương là gốc mở đường nước non. Bao người góp sức vuông tròn, Dựng nên xã hội vẹn tròn niềm tin. Ngọc Sơn giữ vững hành trình, Lấy người làm gốc, lấy tình làm tâm. Hôm nay gieo những hạt mầm, Mai sau kết trái trăm năm sáng ngời. Cùng nhau gìn giữ cuộc đời, Cùng nhau vun đắp tương lai vững bền. Con người là ngọn lửa thiêng, Soi đường phát triển khắp miền Ngọc Sơn.
Like
Love
2
0 Bình luận 0 Chia sẽ