HNI 8/7
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: ĐẠO ĐỨC, TRÁCH NHIỆM VÀ PHỤNG SỰ

Đạo đức là gốc cây đời,
Là nền vun đắp sáng ngời tương lai.
Dẫu cho vật chất lâu dài,
Không bằng nhân nghĩa dựng xây lòng người.

Cộng đồng bền vững muôn nơi,
Khởi từ việc nhỏ trong đời hằng ngày.
Lời ngay, ý đẹp, việc hay,
Kết thành niềm tin dựng xây lâu bền.

Sống sao cho thật bình yên,
Biết điều đúng, biết ưu phiền tránh xa.
Đặt chung trên cái riêng ta,
Ấy là phẩm hạnh nở hoa giữa đời.

Ngọc Sơn giữ trọn lòng người,
Đạo đức không chỉ những lời nói suông.
Mà bằng hành động yêu thương,
Bằng bao việc tốt trên đường hôm nay.

Trung thực như ánh ban mai,
Soi từng bước nhỏ mỗi ngày ta đi.
Nói điều chân thật khắc ghi,
Giữ lời đã hứa, chẳng vì lợi riêng.

Học hành giữ trọn niềm tin,
Làm việc ngay thẳng nghĩa tình trước sau.
Dẫu cho thử thách ngọt ngào,
Không vì gian dối bước vào thành công.

Chữ tín quý tựa non sông,
Một khi đánh mất khó mong trở về.
Người ngay sẽ được chở che,
Niềm tin vun đắp bốn bề yêu thương.

Trách nhiệm mở lối lên đường,
Bắt đầu từ chính bản thân mỗi người.
Không chờ hoàn cảnh đổi dời,
Không tìm lý lẽ cho vơi lỗi mình.

Dẫu bao thử thách hành trình,
Vẫn luôn mạnh mẽ vươn mình vượt qua.
Giữ lời từ việc nhỏ mà,
Làm tròn bổn phận mới là thành công.

Gia đình là bến yêu thương,
Là nơi nuôi lớn bao đường nhân tâm.
Kính trên, nhường dưới âm thầm,
Hiếu nghĩa gìn giữ bao năm vẹn tròn.

Chăm lo con cháu sắt son,
Đắp xây hạnh phúc vuông tròn mai sau.
Bước ra cộng đồng cùng nhau,
Giữ gìn môi trường đẹp màu quê hương.

Giúp người giữa những nẻo đường,
Chung tay thiện nguyện sẻ nhường khó khăn.
Việc tuy rất nhỏ âm thầm,
Lại làm cuộc sống thêm phần đẹp hơn.

Phụng sự chẳng phải thiệt hơn,
Mà là đem sức phụng dâng cho đời.
Mang tài năng giúp mọi người,
Để bao giá trị sáng ngời lan xa.

Thầy gieo tri thức đơm hoa,
Bác sĩ gìn giữ đời ta mạnh lành.
Người lao động tận tâm mình,
Làm nên sản phẩm chân tình hôm nay.

Doanh nhân bằng những bàn tay,
Mang điều hữu ích dựng xây cộng đồng.
Ai làm trọn vẹn tấm lòng,
Đều đang góp sức non sông mạnh giàu.

Cho đi chẳng đợi nhận mau,
Mà gieo hạt giống nghĩa màu yêu thương.
Một lời chia sẻ trên đường,
Có khi thắp sáng cả ngàn niềm tin.

Một bài học nhỏ lặng im,
Có thể thay đổi cả miền tương lai.
Tấm lòng rộng mở hôm nay,
Ngày mai hạnh phúc đong đầy quanh ta.

Muốn cho đất nước nở hoa,
Phải vì lợi ích của bao con người.
Đừng riêng nghĩ đến mình thôi,
Mà cùng góp sức cho đời bình yên.

Giữ gìn màu lá màu thiên,
Đỡ người yếu thế mọi miền gần xa.
Xây đời văn hóa chan hòa,
Địa phương phát triển đậm đà nghĩa nhân.

Mỗi việc tốt dẫu rất gần,
Góp vào sẽ hóa muôn phần lớn lao.
Muôn người chung sức cùng nhau,
Sẽ thành sức mạnh dâng cao tháng ngày.

Đạo đức lan tỏa mỗi ngày,
Thành nền văn hóa dựng xây cộng đồng.
Biết nghe, biết hiểu, biết mong,
Biết cùng hợp tác, đồng lòng tiến lên.

Ứng xử lịch sự dịu hiền,
Làm việc minh bạch tạo nên niềm tin.
Giải điều vướng mắc chân tình,
Bằng lòng xây dựng văn minh lâu dài.

Một người sống đẹp hôm nay,
Có thể truyền lửa đến ngay muôn người.
Việc lành nối tiếp chẳng vơi,
Làm cho cuộc sống rạng ngời yêu thương.

Gia đình, bè bạn, quê hương,
Đều thêm gắn kết trên đường sẻ chia.
Bao điều tốt đẹp khắc ghi,
Nhân lên hạnh phúc chẳng hề vơi đi.

Rồi đây năm tháng qua đi,
Bao công trình lớn có khi đổi dời.
Chỉ còn đạo đức sáng ngời,
Sống cùng năm tháng, sáng soi lòng người.

Trách nhiệm tiếp bước không ngơi,
Phụng sự là đích của đời dựng xây.
Mỗi ngày cống hiến hôm nay,
Là đang vun đắp tương lai lâu bền.

Ngọc Sơn giữ vững lời nguyền,
Lấy tâm làm gốc, lấy hiền làm căn.
Đạo đức thắp sáng tinh thần,
Trách nhiệm gìn giữ muôn phần niềm tin.

Phụng sự bằng cả chân tình,
Để bao giá trị lung linh rạng ngời.
Cùng nhau xây đẹp cuộc đời,
Cho mai sau mãi sáng ngời Ngọc Sơn.
HNI 8/7 BÀI THƠ CHƯƠNG 5: ĐẠO ĐỨC, TRÁCH NHIỆM VÀ PHỤNG SỰ Đạo đức là gốc cây đời, Là nền vun đắp sáng ngời tương lai. Dẫu cho vật chất lâu dài, Không bằng nhân nghĩa dựng xây lòng người. Cộng đồng bền vững muôn nơi, Khởi từ việc nhỏ trong đời hằng ngày. Lời ngay, ý đẹp, việc hay, Kết thành niềm tin dựng xây lâu bền. Sống sao cho thật bình yên, Biết điều đúng, biết ưu phiền tránh xa. Đặt chung trên cái riêng ta, Ấy là phẩm hạnh nở hoa giữa đời. Ngọc Sơn giữ trọn lòng người, Đạo đức không chỉ những lời nói suông. Mà bằng hành động yêu thương, Bằng bao việc tốt trên đường hôm nay. Trung thực như ánh ban mai, Soi từng bước nhỏ mỗi ngày ta đi. Nói điều chân thật khắc ghi, Giữ lời đã hứa, chẳng vì lợi riêng. Học hành giữ trọn niềm tin, Làm việc ngay thẳng nghĩa tình trước sau. Dẫu cho thử thách ngọt ngào, Không vì gian dối bước vào thành công. Chữ tín quý tựa non sông, Một khi đánh mất khó mong trở về. Người ngay sẽ được chở che, Niềm tin vun đắp bốn bề yêu thương. Trách nhiệm mở lối lên đường, Bắt đầu từ chính bản thân mỗi người. Không chờ hoàn cảnh đổi dời, Không tìm lý lẽ cho vơi lỗi mình. Dẫu bao thử thách hành trình, Vẫn luôn mạnh mẽ vươn mình vượt qua. Giữ lời từ việc nhỏ mà, Làm tròn bổn phận mới là thành công. Gia đình là bến yêu thương, Là nơi nuôi lớn bao đường nhân tâm. Kính trên, nhường dưới âm thầm, Hiếu nghĩa gìn giữ bao năm vẹn tròn. Chăm lo con cháu sắt son, Đắp xây hạnh phúc vuông tròn mai sau. Bước ra cộng đồng cùng nhau, Giữ gìn môi trường đẹp màu quê hương. Giúp người giữa những nẻo đường, Chung tay thiện nguyện sẻ nhường khó khăn. Việc tuy rất nhỏ âm thầm, Lại làm cuộc sống thêm phần đẹp hơn. Phụng sự chẳng phải thiệt hơn, Mà là đem sức phụng dâng cho đời. Mang tài năng giúp mọi người, Để bao giá trị sáng ngời lan xa. Thầy gieo tri thức đơm hoa, Bác sĩ gìn giữ đời ta mạnh lành. Người lao động tận tâm mình, Làm nên sản phẩm chân tình hôm nay. Doanh nhân bằng những bàn tay, Mang điều hữu ích dựng xây cộng đồng. Ai làm trọn vẹn tấm lòng, Đều đang góp sức non sông mạnh giàu. Cho đi chẳng đợi nhận mau, Mà gieo hạt giống nghĩa màu yêu thương. Một lời chia sẻ trên đường, Có khi thắp sáng cả ngàn niềm tin. Một bài học nhỏ lặng im, Có thể thay đổi cả miền tương lai. Tấm lòng rộng mở hôm nay, Ngày mai hạnh phúc đong đầy quanh ta. Muốn cho đất nước nở hoa, Phải vì lợi ích của bao con người. Đừng riêng nghĩ đến mình thôi, Mà cùng góp sức cho đời bình yên. Giữ gìn màu lá màu thiên, Đỡ người yếu thế mọi miền gần xa. Xây đời văn hóa chan hòa, Địa phương phát triển đậm đà nghĩa nhân. Mỗi việc tốt dẫu rất gần, Góp vào sẽ hóa muôn phần lớn lao. Muôn người chung sức cùng nhau, Sẽ thành sức mạnh dâng cao tháng ngày. Đạo đức lan tỏa mỗi ngày, Thành nền văn hóa dựng xây cộng đồng. Biết nghe, biết hiểu, biết mong, Biết cùng hợp tác, đồng lòng tiến lên. Ứng xử lịch sự dịu hiền, Làm việc minh bạch tạo nên niềm tin. Giải điều vướng mắc chân tình, Bằng lòng xây dựng văn minh lâu dài. Một người sống đẹp hôm nay, Có thể truyền lửa đến ngay muôn người. Việc lành nối tiếp chẳng vơi, Làm cho cuộc sống rạng ngời yêu thương. Gia đình, bè bạn, quê hương, Đều thêm gắn kết trên đường sẻ chia. Bao điều tốt đẹp khắc ghi, Nhân lên hạnh phúc chẳng hề vơi đi. Rồi đây năm tháng qua đi, Bao công trình lớn có khi đổi dời. Chỉ còn đạo đức sáng ngời, Sống cùng năm tháng, sáng soi lòng người. Trách nhiệm tiếp bước không ngơi, Phụng sự là đích của đời dựng xây. Mỗi ngày cống hiến hôm nay, Là đang vun đắp tương lai lâu bền. Ngọc Sơn giữ vững lời nguyền, Lấy tâm làm gốc, lấy hiền làm căn. Đạo đức thắp sáng tinh thần, Trách nhiệm gìn giữ muôn phần niềm tin. Phụng sự bằng cả chân tình, Để bao giá trị lung linh rạng ngời. Cùng nhau xây đẹp cuộc đời, Cho mai sau mãi sáng ngời Ngọc Sơn.
Like
1
0 Bình luận 0 Chia sẽ