HNI 08-7
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: BẢO TÀNG DÒNG HỌ

Bao đời lưu dấu cha ông,
Bảo tàng gìn giữ tấm lòng tri ân.
Thời gian dẫu có bao lần,
Vẫn còn lịch sử muôn phần sáng tươi.

Nơi đây kể chuyện bao đời,
Bao người dựng nghiệp giữa trời quê hương.
Dẫu qua bão tố phong sương,
Vẫn bền chí lớn mở đường mai sau.

Từng trang gia phả nhiệm màu,
Ghi bao thế hệ trước sau vẹn tình.
Tên người tỏa sáng quê mình,
Như vì sao sáng lung linh giữa trời.

Hiện vật lặng lẽ không lời,
Mà mang ký ức bao đời tổ tiên.
Mỗi khi con cháu ghé nhìn,
Lòng thêm trân trọng nghĩa tình nguồn cơn.

Bao năm vun đắp keo sơn,
Gia phong tỏa sáng chẳng sờn tháng năm.
Công lao cha mẹ âm thầm,
Dạy con giữ lấy lương tâm làm đầu.

Bức tranh lịch sử sắc màu,
Đưa người trở lại nhịp cầu ngày xưa.
Bao mùa nắng gió sớm trưa,
Đọng trong từng nét như vừa hôm nay.

Ông bà kể chuyện từng ngày,
Con nghe ánh mắt đong đầy niềm tin.
Hiểu thêm nguồn cội quê mình,
Hiểu bao gian khó hành trình dựng xây.

Mỗi trang tư liệu còn đây,
Là bao tâm huyết tháng ngày cha ông.
Qua bao mưa gió bão giông,
Vẫn còn lưu giữ tấm lòng thủy chung.

Bảo tàng mở rộng vòng tay,
Đón bao con cháu về đây tìm nguồn.
Dẫu đi khắp chốn muôn phương,
Lòng luôn nhớ mãi quê hương nghĩa tình.

Không gian đậm nét văn minh,
Kết cùng công nghệ giữ gìn mai sau.
Bao điều quý giá bền lâu,
Được lưu trọn vẹn trước sau vững bền.

Mỗi người góp một niềm tin,
Góp thêm hiện vật nghĩa tình tổ tiên.
Chung tay gìn giữ thiêng liêng,
Cho bao thế hệ nối liền tương lai.

Bảo tàng là chiếc nhịp cầu,
Nối liền quá khứ với màu hôm nay.
Từ bao câu chuyện tháng ngày,
Ươm mầm hy vọng tương lai sáng ngời.

Con về cúi trước tượng người,
Lặng nghe lịch sử gọi mời trong tim.
Tự hào dòng họ quê mình,
Nguyện đem sức trẻ giữ gìn mai sau.

Lê Đình một dạ trước sau,
Đồng tâm xây dựng nhịp cầu yêu thương.
Giữ gìn nguồn cội quê hương,
Cho hồn dòng họ mãi vương đất trời.

Mai sau năm tháng đổi dời,
Bảo tàng vẫn sáng ngời ngời niềm tin.
Muôn đời con cháu quê mình,
Cùng nhau viết tiếp hành trình vinh quang.
HNI 08-7 BÀI THƠ CHƯƠNG 17: BẢO TÀNG DÒNG HỌ Bao đời lưu dấu cha ông, Bảo tàng gìn giữ tấm lòng tri ân. Thời gian dẫu có bao lần, Vẫn còn lịch sử muôn phần sáng tươi. Nơi đây kể chuyện bao đời, Bao người dựng nghiệp giữa trời quê hương. Dẫu qua bão tố phong sương, Vẫn bền chí lớn mở đường mai sau. Từng trang gia phả nhiệm màu, Ghi bao thế hệ trước sau vẹn tình. Tên người tỏa sáng quê mình, Như vì sao sáng lung linh giữa trời. Hiện vật lặng lẽ không lời, Mà mang ký ức bao đời tổ tiên. Mỗi khi con cháu ghé nhìn, Lòng thêm trân trọng nghĩa tình nguồn cơn. Bao năm vun đắp keo sơn, Gia phong tỏa sáng chẳng sờn tháng năm. Công lao cha mẹ âm thầm, Dạy con giữ lấy lương tâm làm đầu. Bức tranh lịch sử sắc màu, Đưa người trở lại nhịp cầu ngày xưa. Bao mùa nắng gió sớm trưa, Đọng trong từng nét như vừa hôm nay. Ông bà kể chuyện từng ngày, Con nghe ánh mắt đong đầy niềm tin. Hiểu thêm nguồn cội quê mình, Hiểu bao gian khó hành trình dựng xây. Mỗi trang tư liệu còn đây, Là bao tâm huyết tháng ngày cha ông. Qua bao mưa gió bão giông, Vẫn còn lưu giữ tấm lòng thủy chung. Bảo tàng mở rộng vòng tay, Đón bao con cháu về đây tìm nguồn. Dẫu đi khắp chốn muôn phương, Lòng luôn nhớ mãi quê hương nghĩa tình. Không gian đậm nét văn minh, Kết cùng công nghệ giữ gìn mai sau. Bao điều quý giá bền lâu, Được lưu trọn vẹn trước sau vững bền. Mỗi người góp một niềm tin, Góp thêm hiện vật nghĩa tình tổ tiên. Chung tay gìn giữ thiêng liêng, Cho bao thế hệ nối liền tương lai. Bảo tàng là chiếc nhịp cầu, Nối liền quá khứ với màu hôm nay. Từ bao câu chuyện tháng ngày, Ươm mầm hy vọng tương lai sáng ngời. Con về cúi trước tượng người, Lặng nghe lịch sử gọi mời trong tim. Tự hào dòng họ quê mình, Nguyện đem sức trẻ giữ gìn mai sau. Lê Đình một dạ trước sau, Đồng tâm xây dựng nhịp cầu yêu thương. Giữ gìn nguồn cội quê hương, Cho hồn dòng họ mãi vương đất trời. Mai sau năm tháng đổi dời, Bảo tàng vẫn sáng ngời ngời niềm tin. Muôn đời con cháu quê mình, Cùng nhau viết tiếp hành trình vinh quang.
Like
Love
7
0 Bình luận 0 Chia sẽ