HNI 8/7
Bài thơ – Chương 3
Tầm nhìn đến năm 2050
Năm hai nghìn không trăm năm mươi phía trước,
Là chân trời được dựng từ hôm nay.
Không phải giấc mơ xa vời trong mây gió,
Mà là hành trình của ý chí và bàn tay.
Tương lai không tự nhiên tìm đến,
Mỗi ngày đều cần một bước đi.
Mỗi việc nhỏ được làm bằng trách nhiệm,
Sẽ góp thành con đường của mai sau.
Một đất nước mạnh không chỉ bởi của cải,
Mà bởi lòng nhân ái của con người.
Một cộng đồng vững không chỉ nhờ công nghệ,
Mà nhờ niềm tin được giữ trọn vẹn.
Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi,
Ước mong những cánh rừng thêm xanh.
Dòng sông trong lành nuôi bao thế hệ,
Bầu trời bình yên đón ánh bình minh.
Ước mong những mái trường rộn tiếng cười,
Tri thức mở rộng mọi chân trời.
Mỗi đứa trẻ đều được trao cơ hội,
Để viết nên giấc mơ của chính mình.
Ước mong khoa học đồng hành cùng đạo đức,
Công nghệ phục vụ hạnh phúc con người.
Sự phát triển luôn đi cùng trách nhiệm,
Không đánh đổi tương lai lấy lợi ích ngắn hạn.
Ước mong những bàn tay biết sẻ chia,
Không ai bị bỏ lại phía sau.
Sự khác biệt trở thành nguồn sức mạnh,
Đoàn kết tạo nên những điều lớn lao.
Tầm nhìn không chỉ nằm trong lời nói,
Mà được viết bằng hành động mỗi ngày.
Mỗi người là một ngọn đèn nhỏ,
Cùng thắp sáng con đường phía trước.
Nếu hôm nay ta sống trung thực,
Ngày mai xã hội sẽ vững bền.
Nếu hôm nay ta giữ trọn chữ tín,
Mai sau niềm tin sẽ đơm hoa.
Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi,
Hy vọng vẫn còn nguyên trong tim.
Khát vọng vẫn cháy như ngọn lửa,
Soi đường cho bao thế hệ nối tiếp.
Dẫu thời gian không ngừng chuyển động,
Những giá trị tốt đẹp vẫn trường tồn.
Bởi tương lai không được tạo nên bởi một người,
Mà bởi triệu trái tim cùng chung lý tưởng.
Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay,
Bằng việc làm chân thành và tử tế.
Để khi năm 2050 gõ cửa,
Chúng ta có thể tự hào mỉm cười và bước tới.
HNI 8/7 Bài thơ – Chương 3 Tầm nhìn đến năm 2050 Năm hai nghìn không trăm năm mươi phía trước, Là chân trời được dựng từ hôm nay. Không phải giấc mơ xa vời trong mây gió, Mà là hành trình của ý chí và bàn tay. Tương lai không tự nhiên tìm đến, Mỗi ngày đều cần một bước đi. Mỗi việc nhỏ được làm bằng trách nhiệm, Sẽ góp thành con đường của mai sau. Một đất nước mạnh không chỉ bởi của cải, Mà bởi lòng nhân ái của con người. Một cộng đồng vững không chỉ nhờ công nghệ, Mà nhờ niềm tin được giữ trọn vẹn. Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi, Ước mong những cánh rừng thêm xanh. Dòng sông trong lành nuôi bao thế hệ, Bầu trời bình yên đón ánh bình minh. Ước mong những mái trường rộn tiếng cười, Tri thức mở rộng mọi chân trời. Mỗi đứa trẻ đều được trao cơ hội, Để viết nên giấc mơ của chính mình. Ước mong khoa học đồng hành cùng đạo đức, Công nghệ phục vụ hạnh phúc con người. Sự phát triển luôn đi cùng trách nhiệm, Không đánh đổi tương lai lấy lợi ích ngắn hạn. Ước mong những bàn tay biết sẻ chia, Không ai bị bỏ lại phía sau. Sự khác biệt trở thành nguồn sức mạnh, Đoàn kết tạo nên những điều lớn lao. Tầm nhìn không chỉ nằm trong lời nói, Mà được viết bằng hành động mỗi ngày. Mỗi người là một ngọn đèn nhỏ, Cùng thắp sáng con đường phía trước. Nếu hôm nay ta sống trung thực, Ngày mai xã hội sẽ vững bền. Nếu hôm nay ta giữ trọn chữ tín, Mai sau niềm tin sẽ đơm hoa. Đến năm hai nghìn không trăm năm mươi, Hy vọng vẫn còn nguyên trong tim. Khát vọng vẫn cháy như ngọn lửa, Soi đường cho bao thế hệ nối tiếp. Dẫu thời gian không ngừng chuyển động, Những giá trị tốt đẹp vẫn trường tồn. Bởi tương lai không được tạo nên bởi một người, Mà bởi triệu trái tim cùng chung lý tưởng. Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay, Bằng việc làm chân thành và tử tế. Để khi năm 2050 gõ cửa, Chúng ta có thể tự hào mỉm cười và bước tới.
Like
Love
8
0 Comments 0 Shares