HNI 9/7
Bài thơ – Chương 4
Sứ mệnh phụng sự cộng đồng
Sống trên đời đâu chỉ cho riêng mình,
Mà còn vì bao người đang chung bước.
Một bàn tay biết trao đi yêu thương,
Có thể nâng dậy biết bao hy vọng.
Phụng sự không cần lời hứa lớn,
Mà bắt đầu từ những việc bình thường.
Một nụ cười trao đúng lúc,
Một tấm lòng rộng mở chân thành.
Cộng đồng là ngôi nhà chung của tất cả,
Nơi mỗi người là một viên gạch bền lâu.
Khi biết cùng nhau dựng xây và gìn giữ,
Ngày mai sẽ rực sáng niềm tin.
Không ai lớn lên trong cô độc,
Không ai thành công chỉ một mình.
Mỗi bước chân đều mang theo dấu ấn,
Của biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ.
Phụng sự là khi biết lắng nghe,
Thấu hiểu những nỗi niềm chưa nói.
Là sẵn sàng sẻ chia trách nhiệm,
Để khó khăn hóa thành sức mạnh.
Giá trị của con người không chỉ ở điều mình có,
Mà còn ở những điều mình trao.
Một việc tốt hôm nay gieo xuống,
Có thể nở thành mùa xuân mai sau.
Đừng hỏi cộng đồng đã làm gì cho ta,
Hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cộng đồng.
Bởi mỗi nghĩa cử chân thành,
Đều làm cuộc sống thêm ý nghĩa.
Có những người lặng lẽ cống hiến,
Không cần được gọi tên hay ngợi ca.
Chính họ là những ngọn đèn bền bỉ,
Thắp sáng con đường của nhân ái.
Khi trái tim biết sống vì người khác,
Cuộc đời sẽ rộng lớn hơn nhiều.
Khi lòng tốt được lan tỏa mỗi ngày,
Niềm tin sẽ kết nối muôn phương.
Hãy gieo yêu thương bằng hành động,
Hãy xây tương lai bằng trách nhiệm.
Mỗi con người là một nguồn năng lượng đẹp,
Mỗi việc thiện là một hạt giống xanh.
Sứ mệnh phụng sự không có điểm dừng,
Vì cuộc sống luôn cần những bàn tay chung sức.
Hôm nay ta trao đi một điều tốt đẹp,
Ngày mai sẽ nhận về muôn điều ý nghĩa.
Để mai này khi nhìn lại chặng đường,
Ta không tự hào vì những gì đã sở hữu.
Mà tự hào vì những điều đã cống hiến,
Cho cộng đồng, cho quê hương, và cho tương lai.
Bài thơ – Chương 4
Sứ mệnh phụng sự cộng đồng
Sống trên đời đâu chỉ cho riêng mình,
Mà còn vì bao người đang chung bước.
Một bàn tay biết trao đi yêu thương,
Có thể nâng dậy biết bao hy vọng.
Phụng sự không cần lời hứa lớn,
Mà bắt đầu từ những việc bình thường.
Một nụ cười trao đúng lúc,
Một tấm lòng rộng mở chân thành.
Cộng đồng là ngôi nhà chung của tất cả,
Nơi mỗi người là một viên gạch bền lâu.
Khi biết cùng nhau dựng xây và gìn giữ,
Ngày mai sẽ rực sáng niềm tin.
Không ai lớn lên trong cô độc,
Không ai thành công chỉ một mình.
Mỗi bước chân đều mang theo dấu ấn,
Của biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ.
Phụng sự là khi biết lắng nghe,
Thấu hiểu những nỗi niềm chưa nói.
Là sẵn sàng sẻ chia trách nhiệm,
Để khó khăn hóa thành sức mạnh.
Giá trị của con người không chỉ ở điều mình có,
Mà còn ở những điều mình trao.
Một việc tốt hôm nay gieo xuống,
Có thể nở thành mùa xuân mai sau.
Đừng hỏi cộng đồng đã làm gì cho ta,
Hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cộng đồng.
Bởi mỗi nghĩa cử chân thành,
Đều làm cuộc sống thêm ý nghĩa.
Có những người lặng lẽ cống hiến,
Không cần được gọi tên hay ngợi ca.
Chính họ là những ngọn đèn bền bỉ,
Thắp sáng con đường của nhân ái.
Khi trái tim biết sống vì người khác,
Cuộc đời sẽ rộng lớn hơn nhiều.
Khi lòng tốt được lan tỏa mỗi ngày,
Niềm tin sẽ kết nối muôn phương.
Hãy gieo yêu thương bằng hành động,
Hãy xây tương lai bằng trách nhiệm.
Mỗi con người là một nguồn năng lượng đẹp,
Mỗi việc thiện là một hạt giống xanh.
Sứ mệnh phụng sự không có điểm dừng,
Vì cuộc sống luôn cần những bàn tay chung sức.
Hôm nay ta trao đi một điều tốt đẹp,
Ngày mai sẽ nhận về muôn điều ý nghĩa.
Để mai này khi nhìn lại chặng đường,
Ta không tự hào vì những gì đã sở hữu.
Mà tự hào vì những điều đã cống hiến,
Cho cộng đồng, cho quê hương, và cho tương lai.
HNI 9/7
Bài thơ – Chương 4
Sứ mệnh phụng sự cộng đồng
Sống trên đời đâu chỉ cho riêng mình,
Mà còn vì bao người đang chung bước.
Một bàn tay biết trao đi yêu thương,
Có thể nâng dậy biết bao hy vọng.
Phụng sự không cần lời hứa lớn,
Mà bắt đầu từ những việc bình thường.
Một nụ cười trao đúng lúc,
Một tấm lòng rộng mở chân thành.
Cộng đồng là ngôi nhà chung của tất cả,
Nơi mỗi người là một viên gạch bền lâu.
Khi biết cùng nhau dựng xây và gìn giữ,
Ngày mai sẽ rực sáng niềm tin.
Không ai lớn lên trong cô độc,
Không ai thành công chỉ một mình.
Mỗi bước chân đều mang theo dấu ấn,
Của biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ.
Phụng sự là khi biết lắng nghe,
Thấu hiểu những nỗi niềm chưa nói.
Là sẵn sàng sẻ chia trách nhiệm,
Để khó khăn hóa thành sức mạnh.
Giá trị của con người không chỉ ở điều mình có,
Mà còn ở những điều mình trao.
Một việc tốt hôm nay gieo xuống,
Có thể nở thành mùa xuân mai sau.
Đừng hỏi cộng đồng đã làm gì cho ta,
Hãy tự hỏi ta đã làm gì cho cộng đồng.
Bởi mỗi nghĩa cử chân thành,
Đều làm cuộc sống thêm ý nghĩa.
Có những người lặng lẽ cống hiến,
Không cần được gọi tên hay ngợi ca.
Chính họ là những ngọn đèn bền bỉ,
Thắp sáng con đường của nhân ái.
Khi trái tim biết sống vì người khác,
Cuộc đời sẽ rộng lớn hơn nhiều.
Khi lòng tốt được lan tỏa mỗi ngày,
Niềm tin sẽ kết nối muôn phương.
Hãy gieo yêu thương bằng hành động,
Hãy xây tương lai bằng trách nhiệm.
Mỗi con người là một nguồn năng lượng đẹp,
Mỗi việc thiện là một hạt giống xanh.
Sứ mệnh phụng sự không có điểm dừng,
Vì cuộc sống luôn cần những bàn tay chung sức.
Hôm nay ta trao đi một điều tốt đẹp,
Ngày mai sẽ nhận về muôn điều ý nghĩa.
Để mai này khi nhìn lại chặng đường,
Ta không tự hào vì những gì đã sở hữu.
Mà tự hào vì những điều đã cống hiến,
Cho cộng đồng, cho quê hương, và cho tương lai.