HNI 09/7/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 20: BẾN DU THUYỀN VÀ KHU BIỂN
Biển xanh ôm lấy quê hương,
Sóng ru bờ cát vấn vương bao đời.
Bến thuyền rộng mở đón mời,
Đưa bao khát vọng ra khơi vững vàng.
Bình minh rực sáng mênh mang,
Nắng vàng nhuộm thắm ngút ngàn biển xanh.
Cánh buồm lộng gió nhẹ tênh,
Mang theo hy vọng lênh đênh giữa trời.
Biển khơi hát khúc muôn đời,
Âm vang nhịp sóng gọi mời tương lai.
Bao người từ khắp gần xa,
Về đây tìm lại chan hòa bình yên.
Gió mang vị mặn dịu hiền,
Thổi tan mệt mỏi ưu phiền trong tim.
Mặt trời soi bóng biển êm,
Cho lòng thanh thản dịu êm tháng ngày.

Bến thuyền đẹp tựa tranh bày,
Nối liền đất mẹ với ngày mai sau.
Mỗi con thuyền một nhịp cầu,
Mang tình quê mẹ vượt đầu sóng khơi.

Chiều buông biển đẹp tuyệt vời,
Hoàng hôn nhuộm tím chân trời mênh mang.
Tiếng chim hải âu rộn ràng,
Bay trên sóng nước dịu dàng bình yên.

Khách về ngắm biển triền miên,
Lắng nghe hơi thở thiên nhiên dịu dàng.
Biển là bản nhạc mênh mang,
Ru hồn lữ khách ngập tràn yêu thương.

Hàng dừa đón gió ven đường,
Xòe tán che mát bốn phương tìm về.
Biển xanh sóng vỗ say mê,
Như lời đất mẹ vỗ về cháu con.

Mỗi mùa biển gọi hoàng hôn,
Cho bao kỷ niệm mãi còn trong tim.
Bao người dẫu có đi tìm,
Vẫn mong trở lại quê mình biển xanh.

Giữ cho nước biếc trong lành,
Giữ từng bãi cát, từng cành phi lao.
Giữ màu biển đẹp biết bao,
Cho đời mãi mãi ngọt ngào yêu thương.

Bến thuyền nối những cung đường,
Đón người hội ngộ bốn phương một nhà.
Tiếng cười vang giữa bao la,
Hòa cùng sóng biển ngân nga dịu hiền.

Con thuyền căng gió bình yên,
Vươn ra biển lớn nối liền ước mơ.
Mang theo khát vọng đợi chờ,
Mang theo niềm tin bến bờ ngày mai.

Lê Đình rạng rỡ tương lai,
Biển xanh chứng kiến tháng ngày dựng xây.
Bao người chung sức hôm nay,
Cho miền quê mẹ mỗi ngày đẹp hơn.

Mai sau con cháu lớn khôn,
Vẫn yêu biển cả, vẫn còn nhớ quê.
Dẫu đi trăm nẻo bốn bề,
Tim luôn hướng đến lời thề tổ tiên.

Biển xanh còn mãi bình yên,
Bến thuyền còn sáng niềm tin tháng ngày.
Ngôi làng gìn giữ hôm nay,
Để mai tỏa sáng tương lai vững bền.
HNI 09/7/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 20: BẾN DU THUYỀN VÀ KHU BIỂN Biển xanh ôm lấy quê hương, Sóng ru bờ cát vấn vương bao đời. Bến thuyền rộng mở đón mời, Đưa bao khát vọng ra khơi vững vàng. Bình minh rực sáng mênh mang, Nắng vàng nhuộm thắm ngút ngàn biển xanh. Cánh buồm lộng gió nhẹ tênh, Mang theo hy vọng lênh đênh giữa trời. Biển khơi hát khúc muôn đời, Âm vang nhịp sóng gọi mời tương lai. Bao người từ khắp gần xa, Về đây tìm lại chan hòa bình yên. Gió mang vị mặn dịu hiền, Thổi tan mệt mỏi ưu phiền trong tim. Mặt trời soi bóng biển êm, Cho lòng thanh thản dịu êm tháng ngày. Bến thuyền đẹp tựa tranh bày, Nối liền đất mẹ với ngày mai sau. Mỗi con thuyền một nhịp cầu, Mang tình quê mẹ vượt đầu sóng khơi. Chiều buông biển đẹp tuyệt vời, Hoàng hôn nhuộm tím chân trời mênh mang. Tiếng chim hải âu rộn ràng, Bay trên sóng nước dịu dàng bình yên. Khách về ngắm biển triền miên, Lắng nghe hơi thở thiên nhiên dịu dàng. Biển là bản nhạc mênh mang, Ru hồn lữ khách ngập tràn yêu thương. Hàng dừa đón gió ven đường, Xòe tán che mát bốn phương tìm về. Biển xanh sóng vỗ say mê, Như lời đất mẹ vỗ về cháu con. Mỗi mùa biển gọi hoàng hôn, Cho bao kỷ niệm mãi còn trong tim. Bao người dẫu có đi tìm, Vẫn mong trở lại quê mình biển xanh. Giữ cho nước biếc trong lành, Giữ từng bãi cát, từng cành phi lao. Giữ màu biển đẹp biết bao, Cho đời mãi mãi ngọt ngào yêu thương. Bến thuyền nối những cung đường, Đón người hội ngộ bốn phương một nhà. Tiếng cười vang giữa bao la, Hòa cùng sóng biển ngân nga dịu hiền. Con thuyền căng gió bình yên, Vươn ra biển lớn nối liền ước mơ. Mang theo khát vọng đợi chờ, Mang theo niềm tin bến bờ ngày mai. Lê Đình rạng rỡ tương lai, Biển xanh chứng kiến tháng ngày dựng xây. Bao người chung sức hôm nay, Cho miền quê mẹ mỗi ngày đẹp hơn. Mai sau con cháu lớn khôn, Vẫn yêu biển cả, vẫn còn nhớ quê. Dẫu đi trăm nẻo bốn bề, Tim luôn hướng đến lời thề tổ tiên. Biển xanh còn mãi bình yên, Bến thuyền còn sáng niềm tin tháng ngày. Ngôi làng gìn giữ hôm nay, Để mai tỏa sáng tương lai vững bền.
Love
Wow
3
3 Bình luận 0 Chia sẽ