HNI 10/7
Chương 4: Giá trị cốt lõi
Thơ lục bát – Henry Le
Giữ tâm làm gốc dựng đời,
Giữ lòng chính trực sáng ngời niềm tin.
Muốn cho đất nước vươn mình,
Phải vun gốc rễ nghĩa tình từ đây.
Ngọc Sơn khởi dựng từng ngày,
Không xây phố xá, dựng xây con người.
Mai sau dẫu đổi cuộc đời,
Giá trị còn mãi rạng ngời non sông.
Lấy dân làm gốc đồng lòng,
Lấy tâm phụng sự vun trồng tương lai.
Lấy tài mở lối đường dài,
Lấy đức gìn giữ tháng ngày bình yên.
Lấy xanh nuôi dưỡng mọi miền,
Cho sông còn nước, cho duyên còn màu.
Lấy tri thức bắc nhịp cầu,
Đưa người Việt bước năm châu vững vàng.
Lấy công nghệ thắp huy hoàng,
Mà không đánh mất cội vàng tổ tiên.
Lấy văn hóa kết nhân duyên,
Để hồn dân tộc hiện lên mỗi ngày.
Mỗi hàng cây một bàn tay,
Mỗi dòng nước sạch đắp xây nghĩa tình.
Mỗi công trình một niềm tin,
Mỗi con đường mở bình minh cho đời.
Không vì lợi ích một thời,
Mà vì con cháu muôn đời mai sau.
Khát khao gửi gắm nguyện cầu,
Thành đô bền vững dẫn đầu tương lai.
Henry Le viết hôm nay,
Không mong danh tiếng, chỉ hoài ước mơ.
Ước mơ đất Việt nên thơ,
Đô thành hạnh phúc đón chờ bình minh.
Người người sống đẹp nghĩa tình,
Nhà nhà no ấm, văn minh chan hòa.
Ngọc Sơn vươn cánh bay xa,
Đón nguồn trí tuệ gần xa hội về.
Chung tay gìn giữ lời thề,
Xây nền thịnh vượng bốn bề nở hoa.
Mai này dẫu có đi xa,
Vẫn còn giá trị chan hòa nước non.
Nếu còn một tấm lòng son,
Việt Nam còn mãi vững bền ngàn năm.
Xin đem trí tuệ âm thầm,
Góp viên gạch nhỏ dựng tầm quê hương.
Để rồi trên khắp nẻo đường,
Người dân hạnh phúc là phần thưởng cao.
Đó là khát vọng biết bao,
Henry Le nguyện gửi trao cho đời.
Mai sau đọc lại đôi lời,
Mong người tiếp bước xây đời đẹp hơn.
Chương 4: Giá trị cốt lõi
Thơ lục bát – Henry Le
Giữ tâm làm gốc dựng đời,
Giữ lòng chính trực sáng ngời niềm tin.
Muốn cho đất nước vươn mình,
Phải vun gốc rễ nghĩa tình từ đây.
Ngọc Sơn khởi dựng từng ngày,
Không xây phố xá, dựng xây con người.
Mai sau dẫu đổi cuộc đời,
Giá trị còn mãi rạng ngời non sông.
Lấy dân làm gốc đồng lòng,
Lấy tâm phụng sự vun trồng tương lai.
Lấy tài mở lối đường dài,
Lấy đức gìn giữ tháng ngày bình yên.
Lấy xanh nuôi dưỡng mọi miền,
Cho sông còn nước, cho duyên còn màu.
Lấy tri thức bắc nhịp cầu,
Đưa người Việt bước năm châu vững vàng.
Lấy công nghệ thắp huy hoàng,
Mà không đánh mất cội vàng tổ tiên.
Lấy văn hóa kết nhân duyên,
Để hồn dân tộc hiện lên mỗi ngày.
Mỗi hàng cây một bàn tay,
Mỗi dòng nước sạch đắp xây nghĩa tình.
Mỗi công trình một niềm tin,
Mỗi con đường mở bình minh cho đời.
Không vì lợi ích một thời,
Mà vì con cháu muôn đời mai sau.
Khát khao gửi gắm nguyện cầu,
Thành đô bền vững dẫn đầu tương lai.
Henry Le viết hôm nay,
Không mong danh tiếng, chỉ hoài ước mơ.
Ước mơ đất Việt nên thơ,
Đô thành hạnh phúc đón chờ bình minh.
Người người sống đẹp nghĩa tình,
Nhà nhà no ấm, văn minh chan hòa.
Ngọc Sơn vươn cánh bay xa,
Đón nguồn trí tuệ gần xa hội về.
Chung tay gìn giữ lời thề,
Xây nền thịnh vượng bốn bề nở hoa.
Mai này dẫu có đi xa,
Vẫn còn giá trị chan hòa nước non.
Nếu còn một tấm lòng son,
Việt Nam còn mãi vững bền ngàn năm.
Xin đem trí tuệ âm thầm,
Góp viên gạch nhỏ dựng tầm quê hương.
Để rồi trên khắp nẻo đường,
Người dân hạnh phúc là phần thưởng cao.
Đó là khát vọng biết bao,
Henry Le nguyện gửi trao cho đời.
Mai sau đọc lại đôi lời,
Mong người tiếp bước xây đời đẹp hơn.
HNI 10/7
Chương 4: Giá trị cốt lõi
Thơ lục bát – Henry Le
Giữ tâm làm gốc dựng đời,
Giữ lòng chính trực sáng ngời niềm tin.
Muốn cho đất nước vươn mình,
Phải vun gốc rễ nghĩa tình từ đây.
Ngọc Sơn khởi dựng từng ngày,
Không xây phố xá, dựng xây con người.
Mai sau dẫu đổi cuộc đời,
Giá trị còn mãi rạng ngời non sông.
Lấy dân làm gốc đồng lòng,
Lấy tâm phụng sự vun trồng tương lai.
Lấy tài mở lối đường dài,
Lấy đức gìn giữ tháng ngày bình yên.
Lấy xanh nuôi dưỡng mọi miền,
Cho sông còn nước, cho duyên còn màu.
Lấy tri thức bắc nhịp cầu,
Đưa người Việt bước năm châu vững vàng.
Lấy công nghệ thắp huy hoàng,
Mà không đánh mất cội vàng tổ tiên.
Lấy văn hóa kết nhân duyên,
Để hồn dân tộc hiện lên mỗi ngày.
Mỗi hàng cây một bàn tay,
Mỗi dòng nước sạch đắp xây nghĩa tình.
Mỗi công trình một niềm tin,
Mỗi con đường mở bình minh cho đời.
Không vì lợi ích một thời,
Mà vì con cháu muôn đời mai sau.
Khát khao gửi gắm nguyện cầu,
Thành đô bền vững dẫn đầu tương lai.
Henry Le viết hôm nay,
Không mong danh tiếng, chỉ hoài ước mơ.
Ước mơ đất Việt nên thơ,
Đô thành hạnh phúc đón chờ bình minh.
Người người sống đẹp nghĩa tình,
Nhà nhà no ấm, văn minh chan hòa.
Ngọc Sơn vươn cánh bay xa,
Đón nguồn trí tuệ gần xa hội về.
Chung tay gìn giữ lời thề,
Xây nền thịnh vượng bốn bề nở hoa.
Mai này dẫu có đi xa,
Vẫn còn giá trị chan hòa nước non.
Nếu còn một tấm lòng son,
Việt Nam còn mãi vững bền ngàn năm.
Xin đem trí tuệ âm thầm,
Góp viên gạch nhỏ dựng tầm quê hương.
Để rồi trên khắp nẻo đường,
Người dân hạnh phúc là phần thưởng cao.
Đó là khát vọng biết bao,
Henry Le nguyện gửi trao cho đời.
Mai sau đọc lại đôi lời,
Mong người tiếp bước xây đời đẹp hơn.