HNI 15-9 - B2.
BÀI THƠ CHƯƠNG 32: HẠT GIỐNG GIỮA ĐỜI

Lúa vàng cúi mặt trong sương,
Hạt tròn chín rụng vấn vương đất mềm.

Một đời gom nắng, gom đêm,
Đến khi buông xuống mới thêm sự đời.

Người khôn chẳng giữ cho mình,
Gieo đi mới thấy tâm tình lớn lao.

Bao nhiêu mồ hạt chôn vào,
Ngày mai mầm mới ngọt ngào vươn lên.

Giữ trong kho, hạt ngủ quên,
Gieo vào đất tối lại nên lúa vàng.

Con người cũng giống hạt mang,
Sống là để lại mùa sang tiếp mùa.

Người thầy gieo chữ như mưa,
Người cha, người mẹ gieo mùa tình thương.

Người nông gieo hạt trên đường,
Người hiền gieo nghĩa, gieo hương cho đời.

Một hạt có thể tàn phai,
Ngàn hạt kế tiếp sum vầy trổ bông.

Giữ riêng chỉ hóa hư không,
Trao cho đất mẹ lại thành xanh tươi.

Ta học lúa biết cúi người,
Ta theo hạt giống biết rời bàn tay.

Buông đi chẳng mất điều hay,
Buông đi sự sống dựng xây vững bền.

Mùa sau nối tiếp mùa lên,
Đất nuôi hạt nhỏ hóa nên ruộng đồng.

Người gieo chẳng đợi báo công,
Người gieo chỉ để trời hồng sáng mai.

Đời ta nếu biết trao hoài,
Hóa ra ta sống chẳng sai kiếp người.
HNI 15-9 - B2. 💥💥💥 BÀI THƠ CHƯƠNG 32: HẠT GIỐNG GIỮA ĐỜI Lúa vàng cúi mặt trong sương, Hạt tròn chín rụng vấn vương đất mềm. Một đời gom nắng, gom đêm, Đến khi buông xuống mới thêm sự đời. Người khôn chẳng giữ cho mình, Gieo đi mới thấy tâm tình lớn lao. Bao nhiêu mồ hạt chôn vào, Ngày mai mầm mới ngọt ngào vươn lên. Giữ trong kho, hạt ngủ quên, Gieo vào đất tối lại nên lúa vàng. Con người cũng giống hạt mang, Sống là để lại mùa sang tiếp mùa. Người thầy gieo chữ như mưa, Người cha, người mẹ gieo mùa tình thương. Người nông gieo hạt trên đường, Người hiền gieo nghĩa, gieo hương cho đời. Một hạt có thể tàn phai, Ngàn hạt kế tiếp sum vầy trổ bông. Giữ riêng chỉ hóa hư không, Trao cho đất mẹ lại thành xanh tươi. Ta học lúa biết cúi người, Ta theo hạt giống biết rời bàn tay. Buông đi chẳng mất điều hay, Buông đi sự sống dựng xây vững bền. Mùa sau nối tiếp mùa lên, Đất nuôi hạt nhỏ hóa nên ruộng đồng. Người gieo chẳng đợi báo công, Người gieo chỉ để trời hồng sáng mai. Đời ta nếu biết trao hoài, Hóa ra ta sống chẳng sai kiếp người.
Like
Love
Angry
10
0 Comments 0 Shares