HNI 11/7
BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ
Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm,
Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa.
Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ,
Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa.
Có những hạt mầm ngủ quên trong đất,
Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày.
Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn,
Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy.
Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất,
Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang.
Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ:
Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn.
Một lần ngã là một lần đứng dậy,
Một lần đau là một lần trưởng thành.
Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy,
Đều hóa thành ánh sáng của tương lai.
Có những đêm miệt mài cùng trang sách,
Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi.
Không ai thấy những âm thầm cố gắng,
Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười.
Đừng vội ghen với hào quang người khác,
Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi.
Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ,
Là muôn lần vượt chính bản thân mình.
Thành công chẳng trao cho người nóng vội,
Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi.
Nó tìm đến những trái tim kiên định,
Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi.
Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh,
Xin đừng nản trước những điều chưa tới.
Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí,
Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười.
Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn,
Của những ai nhẫn nại với ước mơ.
Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết,
Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ.
Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại,
Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua.
Bởi thành công không đến từ may mắn,
Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha.
Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa,
Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải.
Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến,
Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 6. Khi thành công đến từ sự bền bỉ Không ngọn núi nào cúi mình trong sớm, Không biển nào đầy chỉ bởi một cơn mưa. Mọi thành công đều khởi đầu lặng lẽ, Bằng những bước chân bền bỉ sớm và trưa. Có những hạt mầm ngủ quên trong đất, Chịu nắng mưa, chịu giá lạnh bao ngày. Đến đúng lúc, vươn mình thành cây lớn, Che bóng đời bằng sức sống xanh đầy. Người chiến thắng đâu phải người mạnh nhất, Hay sinh ra đã có sẵn vinh quang. Họ chỉ khác ở một điều rất nhỏ: Không bỏ cuộc khi giông bão ngập tràn. Một lần ngã là một lần đứng dậy, Một lần đau là một lần trưởng thành. Mỗi giọt mồ hôi rơi trên hành trình ấy, Đều hóa thành ánh sáng của tương lai. Có những đêm miệt mài cùng trang sách, Có những ngày lao động chẳng nghỉ ngơi. Không ai thấy những âm thầm cố gắng, Chỉ thấy nụ cười khi chiến thắng mỉm cười. Đừng vội ghen với hào quang người khác, Hãy nhìn sâu vào tháng năm họ đi. Phía sau mỗi đỉnh cao đầy rực rỡ, Là muôn lần vượt chính bản thân mình. Thành công chẳng trao cho người nóng vội, Cũng không dành cho kẻ dễ buông xuôi. Nó tìm đến những trái tim kiên định, Biết đứng lên sau mỗi cuộc đời vùi. Nếu hôm nay con đường còn gập ghềnh, Xin đừng nản trước những điều chưa tới. Chỉ cần giữ niềm tin và bền chí, Ngày mai rồi sẽ nở rạng nụ cười. Hãy nhớ rằng thời gian là người bạn, Của những ai nhẫn nại với ước mơ. Mỗi việc nhỏ làm bằng tất cả tâm huyết, Đều góp thành kỳ tích chẳng ngờ. Vậy hãy bước, dù chậm nhưng đừng dừng lại, Mỗi ngày hơn chính mình của hôm qua. Bởi thành công không đến từ may mắn, Mà từ ý chí, lòng bền bỉ thiết tha. Và rồi một ngày nhìn lại chặng đường xa, Bạn sẽ mỉm cười trước bao điều đã trải. Điều đáng tự hào không chỉ là đích đến, Mà là hành trình không một lần bỏ chạy.
Love
Like
Yay
4
0 Bình luận 0 Chia sẽ