HNI 11/7
Bài thơ Chương 2
Vì sao con người thường đánh giá quá nhanh
Đôi mắt thấy chỉ một khoảnh khắc,
Lòng người sâu tựa biển ngàn khơi.
Một lần gặp gỡ, vài câu nói,
Sao vội đo trọn một kiếp người?
Có lúc vì quen nhìn bề nổi,
Ta quên tìm gốc rễ bên trong.
Một cơn giông chẳng thành khí hậu,
Một phút lầm đâu xóa tấm lòng.
Có khi định kiến từ năm cũ,
Theo ta qua mỗi bước đường dài.
Điều chưa kiểm chứng đã tin vội,
Rồi đem phán xét đúng hay sai.
Có lúc cảm xúc làm người vội,
Giận hờn che lấp ánh chân tâm.
Lời qua tiếng lại thành ngăn cách,
Chỉ bởi thiếu đi một chữ "tầm".
Mạng đời truyền tin nhanh như gió,
Một dòng chia sẻ đã lan xa.
Thật - giả nhiều khi còn lẫn lộn,
Người xem đã vội kết oan nhà.
Ai cũng có phần chưa kể hết,
Có niềm riêng cất giữa lặng im.
Nếu chưa đi hết đường người khác,
Sao hiểu trọn vẹn một trái tim?
Xin học cách chờ thêm một chút,
Lắng nghe nhiều để hiểu nhiều hơn.
Hỏi thêm một câu trước kết luận,
Có khi thay đổi cả nguồn cơn.
Đừng lấy khoảnh khắc làm số phận,
Đừng vì bề nổi vội chê khen.
Cây xanh lớn nhờ bao năm tháng,
Người trưởng thành cũng vậy mà nên.
Hãy để sự thật lên tiếng nói,
Để lòng nhân ái dẫn đường đi.
Khi biết suy ngẫm rồi phán đoán,
Ta gieo công bằng giữa nhân sinh.
Đánh giá chậm không là yếu đuối,
Mà là trí tuệ biết nghĩ suy.
Người biết thấu tình và hiểu lý,
Sẽ đem ánh sáng đến đời người.
HNI 11/7 Bài thơ Chương 2 Vì sao con người thường đánh giá quá nhanh Đôi mắt thấy chỉ một khoảnh khắc, Lòng người sâu tựa biển ngàn khơi. Một lần gặp gỡ, vài câu nói, Sao vội đo trọn một kiếp người? Có lúc vì quen nhìn bề nổi, Ta quên tìm gốc rễ bên trong. Một cơn giông chẳng thành khí hậu, Một phút lầm đâu xóa tấm lòng. Có khi định kiến từ năm cũ, Theo ta qua mỗi bước đường dài. Điều chưa kiểm chứng đã tin vội, Rồi đem phán xét đúng hay sai. Có lúc cảm xúc làm người vội, Giận hờn che lấp ánh chân tâm. Lời qua tiếng lại thành ngăn cách, Chỉ bởi thiếu đi một chữ "tầm". Mạng đời truyền tin nhanh như gió, Một dòng chia sẻ đã lan xa. Thật - giả nhiều khi còn lẫn lộn, Người xem đã vội kết oan nhà. Ai cũng có phần chưa kể hết, Có niềm riêng cất giữa lặng im. Nếu chưa đi hết đường người khác, Sao hiểu trọn vẹn một trái tim? Xin học cách chờ thêm một chút, Lắng nghe nhiều để hiểu nhiều hơn. Hỏi thêm một câu trước kết luận, Có khi thay đổi cả nguồn cơn. Đừng lấy khoảnh khắc làm số phận, Đừng vì bề nổi vội chê khen. Cây xanh lớn nhờ bao năm tháng, Người trưởng thành cũng vậy mà nên. Hãy để sự thật lên tiếng nói, Để lòng nhân ái dẫn đường đi. Khi biết suy ngẫm rồi phán đoán, Ta gieo công bằng giữa nhân sinh. Đánh giá chậm không là yếu đuối, Mà là trí tuệ biết nghĩ suy. Người biết thấu tình và hiểu lý, Sẽ đem ánh sáng đến đời người.
Love
3
0 Comments 0 Shares