HNI 11/7
BÀI THƠ:Chương 5. Khi vẻ ngoài không phản ánh năng lực
Đừng nhìn chiếc áo mà đo tầm vóc người,
Đừng nhìn gương mặt mà vội kết cuộc đời.
Có những hạt giống nằm im trong đất tối,
Đến đúng mùa rồi, rực rỡ nở thành hoa.
Có người lặng lẽ giữa dòng người tấp nập,
Chẳng phô trương, chẳng nói những điều cao.
Nhưng khi việc đến, họ âm thầm gánh vác,
Biến gian nan thành hy vọng ngọt ngào.
Có viên ngọc còn phủ đầy bụi cát,
Có thép bền trong lớp gỉ thời gian.
Giá trị thật chẳng cần lời tô vẽ,
Chỉ hành động mới chứng tỏ vẻ vang.
Người thông thái chẳng lấy hình làm chuẩn,
Cũng không vì nghèo khó để xem khinh.
Bởi năng lực lớn lên từ ý chí,
Từ nghị lực bền gan của chính mình.
Bao thiên tài từng bị đời nghi hoặc,
Bao nhân tài từng lặng lẽ bước đi.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà phán xét,
Ta sẽ đánh mất biết mấy điều kỳ.
Đừng cười ai vì áo quần đơn giản,
Đừng xem thường dáng vẻ mộc, bình yên.
Một trái tim đầy khát khao cống hiến,
Có thể làm nên lịch sử mai liền.
Cuộc sống dạy bằng ngàn điều rất thật:
Hoa đẹp nào cũng bắt đầu từ cây.
Con người cũng cần thời gian rèn luyện,
Để tài năng bừng sáng giữa hôm nay.
Hãy tập nhìn bằng tấm lòng rộng mở,
Bằng sự công bằng, chân thật, bao dung.
Đừng để định kiến che mờ đôi mắt,
Khiến yêu thương lạc mất giữa vô cùng.
Rồi một ngày ta sẽ nhận ra rằng,
Điều đáng quý chẳng nằm nơi nhan sắc.
Mà là nhân cách, trí tuệ và nghị lực,
Là những việc làm bền bỉ mỗi ngày.
Xin hãy nhớ lời giản đơn mà sâu sắc:
Đừng đánh giá quả qua chiếc vỏ bên ngoài.
Vẻ đẹp thật luôn tỏa từ giá trị,
Và năng lực sẽ tự nói bằng tương lai.
HNI 11/7 BÀI THƠ:Chương 5. Khi vẻ ngoài không phản ánh năng lực Đừng nhìn chiếc áo mà đo tầm vóc người, Đừng nhìn gương mặt mà vội kết cuộc đời. Có những hạt giống nằm im trong đất tối, Đến đúng mùa rồi, rực rỡ nở thành hoa. Có người lặng lẽ giữa dòng người tấp nập, Chẳng phô trương, chẳng nói những điều cao. Nhưng khi việc đến, họ âm thầm gánh vác, Biến gian nan thành hy vọng ngọt ngào. Có viên ngọc còn phủ đầy bụi cát, Có thép bền trong lớp gỉ thời gian. Giá trị thật chẳng cần lời tô vẽ, Chỉ hành động mới chứng tỏ vẻ vang. Người thông thái chẳng lấy hình làm chuẩn, Cũng không vì nghèo khó để xem khinh. Bởi năng lực lớn lên từ ý chí, Từ nghị lực bền gan của chính mình. Bao thiên tài từng bị đời nghi hoặc, Bao nhân tài từng lặng lẽ bước đi. Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà phán xét, Ta sẽ đánh mất biết mấy điều kỳ. Đừng cười ai vì áo quần đơn giản, Đừng xem thường dáng vẻ mộc, bình yên. Một trái tim đầy khát khao cống hiến, Có thể làm nên lịch sử mai liền. Cuộc sống dạy bằng ngàn điều rất thật: Hoa đẹp nào cũng bắt đầu từ cây. Con người cũng cần thời gian rèn luyện, Để tài năng bừng sáng giữa hôm nay. Hãy tập nhìn bằng tấm lòng rộng mở, Bằng sự công bằng, chân thật, bao dung. Đừng để định kiến che mờ đôi mắt, Khiến yêu thương lạc mất giữa vô cùng. Rồi một ngày ta sẽ nhận ra rằng, Điều đáng quý chẳng nằm nơi nhan sắc. Mà là nhân cách, trí tuệ và nghị lực, Là những việc làm bền bỉ mỗi ngày. Xin hãy nhớ lời giản đơn mà sâu sắc: Đừng đánh giá quả qua chiếc vỏ bên ngoài. Vẻ đẹp thật luôn tỏa từ giá trị, Và năng lực sẽ tự nói bằng tương lai.
Like
Love
Haha
Wow
Angry
6
0 Comments 0 Shares