HNI 11/7
Bài thơ Chương 4
Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra
Có hạt giống nằm sâu trong đất,
Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa.
Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú,
Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà.
Có dòng suối nhỏ len khe đá,
Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm.
Để rồi thành sông nuôi đồng nội,
Mang nguồn sự sống đến muôn phần.
Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ,
Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian.
Giá trị càng qua nhiều thử thách,
Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn.
Người có đức đâu cần phô diễn,
Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương.
Như cây cổ thụ gieo bóng mát,
Không cần khoe dáng với bốn phương.
Có những người từng bị xem nhẹ,
Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên.
Nhưng bằng nghị lực và chân chính,
Họ viết nên bao điều diệu huyền.
Đừng vội nản khi chưa được hiểu,
Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay.
Thời gian là vị quan công chính,
Sẽ trả về chân giá trị này.
Đừng vội mừng khi lời tung hô,
Bởi hào quang có thể chóng phai.
Điều còn mãi sau bao năm tháng,
Là nhân cách đẹp với ngày mai.
Hãy sống bằng điều mình tin tưởng,
Lấy chân thành làm ánh sao soi.
Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống,
Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời.
Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi,
Đừng cúi mình trước những hư danh.
Cây cao lớn nhờ rễ bền vững,
Người vững vàng nhờ đức với tâm.
Có những bản nhạc cần năm tháng,
Mới chạm được đến triệu con tim.
Có những con người qua thử thách,
Mới hiện rõ phẩm chất lặng im.
Xin hãy tin vào điều tử tế,
Dẫu đường xa lắm, bước còn dài.
Giá trị thật như bình minh sớm,
Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai.
Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc,
Hãy nhìn hành động suốt đường xa.
Thời gian sẽ là người chứng giám,
Cho điều chân thật nở thành hoa.
Người sống đẹp không cần tô vẽ,
Vẫn để hương thơm ở lại đời.
Bởi điều còn mãi cùng năm tháng,
Là nghĩa, là nhân, là tình người.
Bài thơ Chương 4
Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra
Có hạt giống nằm sâu trong đất,
Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa.
Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú,
Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà.
Có dòng suối nhỏ len khe đá,
Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm.
Để rồi thành sông nuôi đồng nội,
Mang nguồn sự sống đến muôn phần.
Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ,
Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian.
Giá trị càng qua nhiều thử thách,
Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn.
Người có đức đâu cần phô diễn,
Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương.
Như cây cổ thụ gieo bóng mát,
Không cần khoe dáng với bốn phương.
Có những người từng bị xem nhẹ,
Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên.
Nhưng bằng nghị lực và chân chính,
Họ viết nên bao điều diệu huyền.
Đừng vội nản khi chưa được hiểu,
Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay.
Thời gian là vị quan công chính,
Sẽ trả về chân giá trị này.
Đừng vội mừng khi lời tung hô,
Bởi hào quang có thể chóng phai.
Điều còn mãi sau bao năm tháng,
Là nhân cách đẹp với ngày mai.
Hãy sống bằng điều mình tin tưởng,
Lấy chân thành làm ánh sao soi.
Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống,
Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời.
Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi,
Đừng cúi mình trước những hư danh.
Cây cao lớn nhờ rễ bền vững,
Người vững vàng nhờ đức với tâm.
Có những bản nhạc cần năm tháng,
Mới chạm được đến triệu con tim.
Có những con người qua thử thách,
Mới hiện rõ phẩm chất lặng im.
Xin hãy tin vào điều tử tế,
Dẫu đường xa lắm, bước còn dài.
Giá trị thật như bình minh sớm,
Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai.
Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc,
Hãy nhìn hành động suốt đường xa.
Thời gian sẽ là người chứng giám,
Cho điều chân thật nở thành hoa.
Người sống đẹp không cần tô vẽ,
Vẫn để hương thơm ở lại đời.
Bởi điều còn mãi cùng năm tháng,
Là nghĩa, là nhân, là tình người.
HNI 11/7
Bài thơ Chương 4
Giá trị thật luôn cần thời gian để được nhận ra
Có hạt giống nằm sâu trong đất,
Lặng thầm chờ nắng ấm, mưa sa.
Chẳng vội khoe mầm khi mới nhú,
Đến ngày xanh mướt khắp sơn hà.
Có dòng suối nhỏ len khe đá,
Âm thầm bồi đắp tháng cùng năm.
Để rồi thành sông nuôi đồng nội,
Mang nguồn sự sống đến muôn phần.
Vàng thật chẳng sợ lò lửa đỏ,
Ngọc quý đâu ngại bụi thời gian.
Giá trị càng qua nhiều thử thách,
Càng thêm sáng đẹp, vững bền hơn.
Người có đức đâu cần phô diễn,
Việc nghĩa âm thầm vẫn tỏa hương.
Như cây cổ thụ gieo bóng mát,
Không cần khoe dáng với bốn phương.
Có những người từng bị xem nhẹ,
Chỉ vì chưa gặp đúng cơ duyên.
Nhưng bằng nghị lực và chân chính,
Họ viết nên bao điều diệu huyền.
Đừng vội nản khi chưa được hiểu,
Đừng buồn vì tiếng chê hôm nay.
Thời gian là vị quan công chính,
Sẽ trả về chân giá trị này.
Đừng vội mừng khi lời tung hô,
Bởi hào quang có thể chóng phai.
Điều còn mãi sau bao năm tháng,
Là nhân cách đẹp với ngày mai.
Hãy sống bằng điều mình tin tưởng,
Lấy chân thành làm ánh sao soi.
Mỗi việc tốt hôm nay gieo xuống,
Sẽ thành mùa quả ngọt cho đời.
Đừng chạy theo lời khen ngắn ngủi,
Đừng cúi mình trước những hư danh.
Cây cao lớn nhờ rễ bền vững,
Người vững vàng nhờ đức với tâm.
Có những bản nhạc cần năm tháng,
Mới chạm được đến triệu con tim.
Có những con người qua thử thách,
Mới hiện rõ phẩm chất lặng im.
Xin hãy tin vào điều tử tế,
Dẫu đường xa lắm, bước còn dài.
Giá trị thật như bình minh sớm,
Đến đúng giờ sẽ rạng tương lai.
Đừng đo cuộc đời bằng khoảnh khắc,
Hãy nhìn hành động suốt đường xa.
Thời gian sẽ là người chứng giám,
Cho điều chân thật nở thành hoa.
Người sống đẹp không cần tô vẽ,
Vẫn để hương thơm ở lại đời.
Bởi điều còn mãi cùng năm tháng,
Là nghĩa, là nhân, là tình người.