HNI 15-9
Bài Chương 34: “Kho Báu Trong Mái Tóc Bạc”
Tóc bạc phơ như sương chiều bảng lảng
Bước chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn trong
Mỗi nếp nhăn là một chương đời rộng
Mỗi vết sẹo là một trang trí tuệ sâu.
Người già chẳng cần nói thật nhiều
Chỉ ngồi lặng đã thành lời giảng dạy
Một nụ cười chứa cả ngàn năm kiếp
Một ánh nhìn lấp lánh cả thiên thu.
Tuổi trẻ vội vàng gom góp vinh quang
Người già an nhiên buông đi thừa thãi
Không so hơn thua, chẳng cần tranh cãi
Tâm dung hòa, lòng rộng tựa biển khơi.
Bao bão giông đã một thời trải qua
Nay chỉ giữ ngọn lửa nhỏ an hòa
Ngồi bên hiên, kể chuyện xưa năm cũ
Để thế hệ sau bước vững lòng tin.
Kho báu ấy không đo bằng vàng bạc
Không đong đếm bằng chức vị, quyền uy
Kho báu ấy là tình thương bất tận
Là bài học hóa thành máu thịt đời.
Người già là bóng cây rợp mát
Là bến bờ để lũ trẻ neo thuyền
Là ánh đèn soi đường khi đêm tối
Là mùa đông ủ mầm cho xuân sang.
đi.
Bài Chương 34: “Kho Báu Trong Mái Tóc Bạc”
Tóc bạc phơ như sương chiều bảng lảng
Bước chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn trong
Mỗi nếp nhăn là một chương đời rộng
Mỗi vết sẹo là một trang trí tuệ sâu.
Người già chẳng cần nói thật nhiều
Chỉ ngồi lặng đã thành lời giảng dạy
Một nụ cười chứa cả ngàn năm kiếp
Một ánh nhìn lấp lánh cả thiên thu.
Tuổi trẻ vội vàng gom góp vinh quang
Người già an nhiên buông đi thừa thãi
Không so hơn thua, chẳng cần tranh cãi
Tâm dung hòa, lòng rộng tựa biển khơi.
Bao bão giông đã một thời trải qua
Nay chỉ giữ ngọn lửa nhỏ an hòa
Ngồi bên hiên, kể chuyện xưa năm cũ
Để thế hệ sau bước vững lòng tin.
Kho báu ấy không đo bằng vàng bạc
Không đong đếm bằng chức vị, quyền uy
Kho báu ấy là tình thương bất tận
Là bài học hóa thành máu thịt đời.
Người già là bóng cây rợp mát
Là bến bờ để lũ trẻ neo thuyền
Là ánh đèn soi đường khi đêm tối
Là mùa đông ủ mầm cho xuân sang.
đi.
HNI 15-9
🌿 Bài Chương 34: “Kho Báu Trong Mái Tóc Bạc”
Tóc bạc phơ như sương chiều bảng lảng
Bước chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn trong
Mỗi nếp nhăn là một chương đời rộng
Mỗi vết sẹo là một trang trí tuệ sâu.
Người già chẳng cần nói thật nhiều
Chỉ ngồi lặng đã thành lời giảng dạy
Một nụ cười chứa cả ngàn năm kiếp
Một ánh nhìn lấp lánh cả thiên thu.
Tuổi trẻ vội vàng gom góp vinh quang
Người già an nhiên buông đi thừa thãi
Không so hơn thua, chẳng cần tranh cãi
Tâm dung hòa, lòng rộng tựa biển khơi.
Bao bão giông đã một thời trải qua
Nay chỉ giữ ngọn lửa nhỏ an hòa
Ngồi bên hiên, kể chuyện xưa năm cũ
Để thế hệ sau bước vững lòng tin.
Kho báu ấy không đo bằng vàng bạc
Không đong đếm bằng chức vị, quyền uy
Kho báu ấy là tình thương bất tận
Là bài học hóa thành máu thịt đời.
Người già là bóng cây rợp mát
Là bến bờ để lũ trẻ neo thuyền
Là ánh đèn soi đường khi đêm tối
Là mùa đông ủ mầm cho xuân sang.
đi.