HNI 13-7
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: PHÁT TRIỂN CHÍNH MÌNH
Muốn cây vươn đón nắng hồng,
Trước tiên gốc rễ phải trồng thật sâu.
Muốn đi đến được dài lâu,
Trước rèn bản lĩnh, bắc cầu niềm tin.
Người xưa dạy chữ nghĩa tình,
Tu thân là gốc hành trình thành công.
Muốn xây sự nghiệp hưng long,
Trước xây nhân cách sáng trong từng ngày.
Đừng mong hái quả trên cây,
Nếu chưa chăm bón mỗi ngày chuyên tâm.
Việc lớn bắt đầu âm thầm,
Từ điều nhỏ nhất gieo mầm tương lai.
Sáng ra học một điều hay,
Chiều thêm một việc dựng xây cuộc đời.
Mỗi ngày tiến một bước thôi,
Mai thành khoảng cách với người hôm qua.
Tri thức như ánh dương sa,
Soi đường mở lối vượt qua khó nghèo.
Người chăm học hỏi sớm chiều,
Tương lai rộng mở với nhiều thành công.
Đừng vì thất bại nản lòng,
Đường xa luôn có bão giông thử người.
Ai còn giữ vững nụ cười,
Người ấy sẽ tới chân trời ước mơ.
Ngọc kia mài mới sáng ngời,
Người không rèn luyện khó vời thành công.
Kiên trì giữ vững tấm lòng,
Ngày mai sẽ gặt mùa vàng bình yên.
Sức khỏe là vốn đầu tiên,
Không gì đánh đổi được miền an vui.
Ăn lành, ngủ đủ, mỉm cười,
Tinh thần khỏe mạnh rạng ngời niềm tin.
Giữ cho thân vững dáng hình,
Giữ cho tâm sáng nghĩa tình trước sau.
Thương người từ những điều đầu,
Trao đi tử tế bắc cầu yêu thương.
Mỗi lời chân thật vấn vương,
Hơn ngàn lời hứa phi thường rỗng không.
Lấy tâm làm gốc vun trồng,
Danh thơm sẽ tỏa hương nồng muôn nơi.
Đừng than số phận cuộc đời,
Hãy luôn đổi mới từng thời khắc qua.
Hôm nay học cách vươn xa,
Ngày mai thành tựu nở hoa giữa đời.
Khó khăn là những người thầy,
Dạy ta bản lĩnh mỗi ngày lớn thêm.
Sau cơn giông gió êm đềm,
Bầu trời sẽ sáng dịu êm nắng vàng.
Người hiền giữ trọn đàng hoàng,
Chữ tâm, chữ tín muôn vàn quý thay.
Cho đi giá trị hôm nay,
Nhận về yêu mến chất đầy niềm vui.
Đừng ngừng học hỏi bạn ơi,
Tri thức là vốn suốt đời mang theo.
Mỗi trang sách nhỏ sớm chiều,
Góp thành kho báu biết bao nghĩa tình.
HNI kết nối hành trình,
Cùng nhau phát triển chính mình trước tiên.
Vững tâm phụng sự mọi miền,
Lan tỏa sức khỏe, bình yên mọi nhà.
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: PHÁT TRIỂN CHÍNH MÌNH
Muốn cây vươn đón nắng hồng,
Trước tiên gốc rễ phải trồng thật sâu.
Muốn đi đến được dài lâu,
Trước rèn bản lĩnh, bắc cầu niềm tin.
Người xưa dạy chữ nghĩa tình,
Tu thân là gốc hành trình thành công.
Muốn xây sự nghiệp hưng long,
Trước xây nhân cách sáng trong từng ngày.
Đừng mong hái quả trên cây,
Nếu chưa chăm bón mỗi ngày chuyên tâm.
Việc lớn bắt đầu âm thầm,
Từ điều nhỏ nhất gieo mầm tương lai.
Sáng ra học một điều hay,
Chiều thêm một việc dựng xây cuộc đời.
Mỗi ngày tiến một bước thôi,
Mai thành khoảng cách với người hôm qua.
Tri thức như ánh dương sa,
Soi đường mở lối vượt qua khó nghèo.
Người chăm học hỏi sớm chiều,
Tương lai rộng mở với nhiều thành công.
Đừng vì thất bại nản lòng,
Đường xa luôn có bão giông thử người.
Ai còn giữ vững nụ cười,
Người ấy sẽ tới chân trời ước mơ.
Ngọc kia mài mới sáng ngời,
Người không rèn luyện khó vời thành công.
Kiên trì giữ vững tấm lòng,
Ngày mai sẽ gặt mùa vàng bình yên.
Sức khỏe là vốn đầu tiên,
Không gì đánh đổi được miền an vui.
Ăn lành, ngủ đủ, mỉm cười,
Tinh thần khỏe mạnh rạng ngời niềm tin.
Giữ cho thân vững dáng hình,
Giữ cho tâm sáng nghĩa tình trước sau.
Thương người từ những điều đầu,
Trao đi tử tế bắc cầu yêu thương.
Mỗi lời chân thật vấn vương,
Hơn ngàn lời hứa phi thường rỗng không.
Lấy tâm làm gốc vun trồng,
Danh thơm sẽ tỏa hương nồng muôn nơi.
Đừng than số phận cuộc đời,
Hãy luôn đổi mới từng thời khắc qua.
Hôm nay học cách vươn xa,
Ngày mai thành tựu nở hoa giữa đời.
Khó khăn là những người thầy,
Dạy ta bản lĩnh mỗi ngày lớn thêm.
Sau cơn giông gió êm đềm,
Bầu trời sẽ sáng dịu êm nắng vàng.
Người hiền giữ trọn đàng hoàng,
Chữ tâm, chữ tín muôn vàn quý thay.
Cho đi giá trị hôm nay,
Nhận về yêu mến chất đầy niềm vui.
Đừng ngừng học hỏi bạn ơi,
Tri thức là vốn suốt đời mang theo.
Mỗi trang sách nhỏ sớm chiều,
Góp thành kho báu biết bao nghĩa tình.
HNI kết nối hành trình,
Cùng nhau phát triển chính mình trước tiên.
Vững tâm phụng sự mọi miền,
Lan tỏa sức khỏe, bình yên mọi nhà.
HNI 13-7
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: PHÁT TRIỂN CHÍNH MÌNH
Muốn cây vươn đón nắng hồng,
Trước tiên gốc rễ phải trồng thật sâu.
Muốn đi đến được dài lâu,
Trước rèn bản lĩnh, bắc cầu niềm tin.
Người xưa dạy chữ nghĩa tình,
Tu thân là gốc hành trình thành công.
Muốn xây sự nghiệp hưng long,
Trước xây nhân cách sáng trong từng ngày.
Đừng mong hái quả trên cây,
Nếu chưa chăm bón mỗi ngày chuyên tâm.
Việc lớn bắt đầu âm thầm,
Từ điều nhỏ nhất gieo mầm tương lai.
Sáng ra học một điều hay,
Chiều thêm một việc dựng xây cuộc đời.
Mỗi ngày tiến một bước thôi,
Mai thành khoảng cách với người hôm qua.
Tri thức như ánh dương sa,
Soi đường mở lối vượt qua khó nghèo.
Người chăm học hỏi sớm chiều,
Tương lai rộng mở với nhiều thành công.
Đừng vì thất bại nản lòng,
Đường xa luôn có bão giông thử người.
Ai còn giữ vững nụ cười,
Người ấy sẽ tới chân trời ước mơ.
Ngọc kia mài mới sáng ngời,
Người không rèn luyện khó vời thành công.
Kiên trì giữ vững tấm lòng,
Ngày mai sẽ gặt mùa vàng bình yên.
Sức khỏe là vốn đầu tiên,
Không gì đánh đổi được miền an vui.
Ăn lành, ngủ đủ, mỉm cười,
Tinh thần khỏe mạnh rạng ngời niềm tin.
Giữ cho thân vững dáng hình,
Giữ cho tâm sáng nghĩa tình trước sau.
Thương người từ những điều đầu,
Trao đi tử tế bắc cầu yêu thương.
Mỗi lời chân thật vấn vương,
Hơn ngàn lời hứa phi thường rỗng không.
Lấy tâm làm gốc vun trồng,
Danh thơm sẽ tỏa hương nồng muôn nơi.
Đừng than số phận cuộc đời,
Hãy luôn đổi mới từng thời khắc qua.
Hôm nay học cách vươn xa,
Ngày mai thành tựu nở hoa giữa đời.
Khó khăn là những người thầy,
Dạy ta bản lĩnh mỗi ngày lớn thêm.
Sau cơn giông gió êm đềm,
Bầu trời sẽ sáng dịu êm nắng vàng.
Người hiền giữ trọn đàng hoàng,
Chữ tâm, chữ tín muôn vàn quý thay.
Cho đi giá trị hôm nay,
Nhận về yêu mến chất đầy niềm vui.
Đừng ngừng học hỏi bạn ơi,
Tri thức là vốn suốt đời mang theo.
Mỗi trang sách nhỏ sớm chiều,
Góp thành kho báu biết bao nghĩa tình.
HNI kết nối hành trình,
Cùng nhau phát triển chính mình trước tiên.
Vững tâm phụng sự mọi miền,
Lan tỏa sức khỏe, bình yên mọi nhà.