HNI 13/7
Chương 12. Những nhân vật từng bị đánh giá thấp
Đừng Vội Đánh Giá Một Con Người
Đừng vội nhìn người qua dáng vẻ,
Đừng vội phán khi mới gặp nhau.
Có những hạt mầm nằm trong đất,
Đợi ngày vươn dậy giữa ngàn màu.
Có người thuở nhỏ nhiều gian khó,
Áo chẳng lành, cơm bữa thiếu no.
Nhưng trong tim cháy niềm hy vọng,
Vững bước đi qua mọi sóng to.
Có người từng mang bao thất bại,
Bị chê cười, nghi ngại tháng năm.
Vẫn bền chí như dòng sông chảy,
Đến biển lớn chẳng ngại xa xăm.
Lịch sử còn ghi bao tấm gương sáng,
Thuở ban đầu ít kẻ tin theo.
Chính lòng dũng cảm và ý chí,
Đã biến gian nan thành cánh diều.
Người khôn chẳng cười ai khốn khó,
Bởi mai này ai biết được đâu.
Viên ngọc thô cần ngày mài giũa,
Mới sáng ngời giữa ánh nhiệm màu.
Mỗi con người là một câu chuyện,
Có niềm đau chẳng dễ nói thành lời.
Nếu chỉ nhìn một phần rất nhỏ,
Sao hiểu được cả một cuộc đời?
Hãy mở lòng bằng niềm tôn trọng,
Biết lắng nghe hơn những lời phê.
Bởi đôi khi người ta xem nhẹ,
Lại là người làm nên kỳ tích trở về.
Giá trị thật không nằm ở tiếng khen,
Cũng chẳng vì lời chê mà mất.
Mà nằm trong việc sống chân chính,
Giữ lương tâm giữa bao được – mất.
Đừng đánh giá khi chưa thấu hiểu,
Đừng kết luận lúc mới gặp người.
Thời gian sẽ là người công bằng nhất,
Để sự thật tỏa sáng giữa cuộc đời.
Hãy tin mỗi con người đều có,
Một ngọn lửa đang đợi bùng lên.
Nếu trao nhau niềm tin và hy vọng,
Ta góp phần làm đẹp thế gian thêm.
HNI 13/7 Chương 12. Những nhân vật từng bị đánh giá thấp Đừng Vội Đánh Giá Một Con Người Đừng vội nhìn người qua dáng vẻ, Đừng vội phán khi mới gặp nhau. Có những hạt mầm nằm trong đất, Đợi ngày vươn dậy giữa ngàn màu. Có người thuở nhỏ nhiều gian khó, Áo chẳng lành, cơm bữa thiếu no. Nhưng trong tim cháy niềm hy vọng, Vững bước đi qua mọi sóng to. Có người từng mang bao thất bại, Bị chê cười, nghi ngại tháng năm. Vẫn bền chí như dòng sông chảy, Đến biển lớn chẳng ngại xa xăm. Lịch sử còn ghi bao tấm gương sáng, Thuở ban đầu ít kẻ tin theo. Chính lòng dũng cảm và ý chí, Đã biến gian nan thành cánh diều. Người khôn chẳng cười ai khốn khó, Bởi mai này ai biết được đâu. Viên ngọc thô cần ngày mài giũa, Mới sáng ngời giữa ánh nhiệm màu. Mỗi con người là một câu chuyện, Có niềm đau chẳng dễ nói thành lời. Nếu chỉ nhìn một phần rất nhỏ, Sao hiểu được cả một cuộc đời? Hãy mở lòng bằng niềm tôn trọng, Biết lắng nghe hơn những lời phê. Bởi đôi khi người ta xem nhẹ, Lại là người làm nên kỳ tích trở về. Giá trị thật không nằm ở tiếng khen, Cũng chẳng vì lời chê mà mất. Mà nằm trong việc sống chân chính, Giữ lương tâm giữa bao được – mất. Đừng đánh giá khi chưa thấu hiểu, Đừng kết luận lúc mới gặp người. Thời gian sẽ là người công bằng nhất, Để sự thật tỏa sáng giữa cuộc đời. Hãy tin mỗi con người đều có, Một ngọn lửa đang đợi bùng lên. Nếu trao nhau niềm tin và hy vọng, Ta góp phần làm đẹp thế gian thêm.
Love
Like
3
1 Bình luận 0 Chia sẽ