HNI 13/7
BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt
Đừng mong muôn lá một màu,
Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung.
Trời cao muôn vạn hình dung,
Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ.
Có người mạnh mẽ như cờ,
Có người lặng lẽ như bờ cỏ non.
Có người giỏi việc nước non,
Có người gieo hạt cho vườn nở hoa.
Khác nhau chẳng phải cách xa,
Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời.
Nếu ai cũng giống mọi người,
Thế gian nào có những lời sáng tạo?
Mỗi người một nhịp khát khao,
Một con đường nhỏ bước vào tương lai.
Đừng vì khác biệt hình hài,
Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người.
Đừng vì tiếng nói khác lời,
Mà đem định kiến phủ đời của nhau.
Biết nghe từ những khác nhau,
Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau.
Sông kia trăm nhánh về nguồn,
Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia.
Tình người cũng tựa bờ kia,
Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương.
Khác niềm tin, khác quê hương,
Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi.
Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi,
Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn.
Hãy nhìn bằng cả tấm lòng,
Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh.
Giá trị chẳng ở bức tranh,
Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm.
Biết tôn trọng, biết cảm thông,
Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian.
Một lời tử tế nhẹ nhàng,
Có khi nối được muôn ngàn trái tim.
Đừng xây bức tường lặng im,
Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông.
Bởi khi biết mở cõi lòng,
Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn.
Mai sau dẫu ở xa gần,
Xin mang tôn trọng làm phần hành trang.
Để đời thêm những mùa vàng,
Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương.
Người người chẳng phải giống nhau,
Chính điều khác biệt làm giàu thế gian.
Biết yêu điều vốn đa mang,
Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
HNI 13/7 BÀI THƠ:Chương 18. Tôn trọng sự khác biệt Đừng mong muôn lá một màu, Muôn hoa một sắc, một mầu hương chung. Trời cao muôn vạn hình dung, Mỗi người một vẻ, một vùng ước mơ. Có người mạnh mẽ như cờ, Có người lặng lẽ như bờ cỏ non. Có người giỏi việc nước non, Có người gieo hạt cho vườn nở hoa. Khác nhau chẳng phải cách xa, Mà là mảnh ghép tạo ra cuộc đời. Nếu ai cũng giống mọi người, Thế gian nào có những lời sáng tạo? Mỗi người một nhịp khát khao, Một con đường nhỏ bước vào tương lai. Đừng vì khác biệt hình hài, Mà quên phẩm giá bên trong mỗi người. Đừng vì tiếng nói khác lời, Mà đem định kiến phủ đời của nhau. Biết nghe từ những khác nhau, Là gieo hạt giống nhiệm màu mai sau. Sông kia trăm nhánh về nguồn, Biển ôm tất cả chẳng buồn phân chia. Tình người cũng tựa bờ kia, Rộng lòng đón nhận, chẳng lìa yêu thương. Khác niềm tin, khác quê hương, Khác màu da, tiếng nói, con đường đang đi. Nếu còn nhân nghĩa khắc ghi, Ta đều xứng đáng được vì nhau hơn. Hãy nhìn bằng cả tấm lòng, Đừng nhìn qua lớp áo ngoài mong manh. Giá trị chẳng ở bức tranh, Mà nơi ý nghĩa vẽ thành bởi tâm. Biết tôn trọng, biết cảm thông, Là gieo hạnh phúc giữa dòng nhân gian. Một lời tử tế nhẹ nhàng, Có khi nối được muôn ngàn trái tim. Đừng xây bức tường lặng im, Hãy xây nhịp cầu của niềm cảm thông. Bởi khi biết mở cõi lòng, Thế gian sẽ bớt những dòng cách ngăn. Mai sau dẫu ở xa gần, Xin mang tôn trọng làm phần hành trang. Để đời thêm những mùa vàng, Nở từ khác biệt, rạng ngời yêu thương. Người người chẳng phải giống nhau, Chính điều khác biệt làm giàu thế gian. Biết yêu điều vốn đa mang, Là đang gìn giữ nhân gian bền vững.
Love
Like
Wow
4
1 Comments 0 Shares