HNI 13/7
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: XÂY DỰNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC

Gia đình là bến yêu thương,
Nơi nuôi nhân cách, con đường mai sau.
Không xây bằng gạch với màu,
Mà bằng nghĩa nặng, tình sâu mỗi ngày.

Dẫu cho cuộc sống đổi thay,
Gia đình vẫn mãi vòng tay chở che.
Tiền tài rồi cũng qua đi,
Chỉ còn hạnh phúc khắc ghi trong lòng.

Mái nhà là gốc non sông,
Là nơi gìn giữ tấm lòng thiện lương.
Cha mẹ gieo hạt yêu thương,
Cho con khôn lớn giữa vườn nhân tâm.

Mỗi lời, mỗi việc âm thầm,
Đều là bài học con cầm suốt đời.
Cha hiền sống đẹp bằng người,
Mẹ hiền đức hạnh sáng ngời niềm tin.

Gia đình chẳng phải thần tiên,
Vẫn còn khác biệt, ưu phiền đôi khi.
Nhưng khi biết lắng nghe đi,
Mọi điều khúc mắc tức thì nhẹ vơi.

Đừng vì nóng giận một lời,
Làm đau trái tim những người thân yêu.
Hãy cho nhau thật nhiều điều,
Cảm thông, chia sẻ, sớm chiều bên nhau.

Chồng là điểm tựa bền lâu,
Vợ là ngọn lửa sắc màu yêu thương.
Con là hy vọng tương lai,
Ông bà là gốc cho đời nở hoa.

Mỗi người một chút chan hòa,
Cùng xây mái ấm như là mùa xuân.
Không ai gánh hết một phần,
Mỗi người trách nhiệm góp gần góp xa.

Trẻ thơ như tờ giấy hoa,
Viết bằng gương sáng hơn là lời khuyên.
Muốn con nhân hậu, chính chuyên,
Cha mẹ hãy sống dịu hiền trước tiên.

Nếu cha trung thực vững bền,
Con sẽ học lấy điều nên mỗi ngày.
Nếu mẹ chăm chỉ dựng xây,
Con thêm nghị lực sớm mai vào đời.

Gia phong là ánh mặt trời,
Sưởi bao thế hệ rạng ngời niềm tin.
Biết ơn, đoàn kết, nghĩa tình,
Là nền văn hóa gia đình dài lâu.

Bữa cơm giản dị sắc màu,
Tiếng cười lan tỏa trước sau một lòng.
Những ngày sum họp quây quần,
Là kho báu quý chẳng cần vàng son.

Đời người có lúc héo mòn,
Khó khăn, giông bão vẫn còn vây quanh.
Nếu cùng nắm chặt tay mình,
Phong ba cũng hóa yên bình mai sau.

Đừng vì công việc quá lâu,
Đánh rơi hạnh phúc nhiệm màu bên ta.
Bao nhiêu danh vọng đi qua,
Không bằng bữa tối cả nhà cười vui.

Một lời cảm ơn ngọt bùi,
Một câu xin lỗi xóa lùi cách ngăn.
Biết ơn từ những điều gần,
Gia đình sẽ mãi trong ngần yêu thương.

Trao nhau sức mạnh phi thường,
Giữ gìn truyền thống quê hương giống nòi.
Hiếu thảo, chăm học, nên người,
Là điều quý nhất để đời cháu con.

Tài sản rồi cũng hao mòn,
Nhân cách còn mãi như nguồn suối trong.
Gia đình gìn giữ tấm lòng,
Là trao thế hệ mai sau tương lai.

Hạnh phúc đâu phải cao vời,
HNI 13/7 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: XÂY DỰNG GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC Gia đình là bến yêu thương, Nơi nuôi nhân cách, con đường mai sau. Không xây bằng gạch với màu, Mà bằng nghĩa nặng, tình sâu mỗi ngày. Dẫu cho cuộc sống đổi thay, Gia đình vẫn mãi vòng tay chở che. Tiền tài rồi cũng qua đi, Chỉ còn hạnh phúc khắc ghi trong lòng. Mái nhà là gốc non sông, Là nơi gìn giữ tấm lòng thiện lương. Cha mẹ gieo hạt yêu thương, Cho con khôn lớn giữa vườn nhân tâm. Mỗi lời, mỗi việc âm thầm, Đều là bài học con cầm suốt đời. Cha hiền sống đẹp bằng người, Mẹ hiền đức hạnh sáng ngời niềm tin. Gia đình chẳng phải thần tiên, Vẫn còn khác biệt, ưu phiền đôi khi. Nhưng khi biết lắng nghe đi, Mọi điều khúc mắc tức thì nhẹ vơi. Đừng vì nóng giận một lời, Làm đau trái tim những người thân yêu. Hãy cho nhau thật nhiều điều, Cảm thông, chia sẻ, sớm chiều bên nhau. Chồng là điểm tựa bền lâu, Vợ là ngọn lửa sắc màu yêu thương. Con là hy vọng tương lai, Ông bà là gốc cho đời nở hoa. Mỗi người một chút chan hòa, Cùng xây mái ấm như là mùa xuân. Không ai gánh hết một phần, Mỗi người trách nhiệm góp gần góp xa. Trẻ thơ như tờ giấy hoa, Viết bằng gương sáng hơn là lời khuyên. Muốn con nhân hậu, chính chuyên, Cha mẹ hãy sống dịu hiền trước tiên. Nếu cha trung thực vững bền, Con sẽ học lấy điều nên mỗi ngày. Nếu mẹ chăm chỉ dựng xây, Con thêm nghị lực sớm mai vào đời. Gia phong là ánh mặt trời, Sưởi bao thế hệ rạng ngời niềm tin. Biết ơn, đoàn kết, nghĩa tình, Là nền văn hóa gia đình dài lâu. Bữa cơm giản dị sắc màu, Tiếng cười lan tỏa trước sau một lòng. Những ngày sum họp quây quần, Là kho báu quý chẳng cần vàng son. Đời người có lúc héo mòn, Khó khăn, giông bão vẫn còn vây quanh. Nếu cùng nắm chặt tay mình, Phong ba cũng hóa yên bình mai sau. Đừng vì công việc quá lâu, Đánh rơi hạnh phúc nhiệm màu bên ta. Bao nhiêu danh vọng đi qua, Không bằng bữa tối cả nhà cười vui. Một lời cảm ơn ngọt bùi, Một câu xin lỗi xóa lùi cách ngăn. Biết ơn từ những điều gần, Gia đình sẽ mãi trong ngần yêu thương. Trao nhau sức mạnh phi thường, Giữ gìn truyền thống quê hương giống nòi. Hiếu thảo, chăm học, nên người, Là điều quý nhất để đời cháu con. Tài sản rồi cũng hao mòn, Nhân cách còn mãi như nguồn suối trong. Gia đình gìn giữ tấm lòng, Là trao thế hệ mai sau tương lai. Hạnh phúc đâu phải cao vời,
Like
Wow
2
0 Comments 0 Shares