HNI 13/7
Chương 12: Khu giáo dục
Thơ lục bát – Henry Le
Trồng người là gốc non sông,
Muôn đời bền vững nhờ công học hành.
Mỗi trang sách thắp bình minh,
Soi đường trí tuệ hành trình tương lai.
Ngọc Sơn mở rộng vòng tay,
Đón bao thế hệ dựng xây nước nhà.
Trường xanh rợp bóng cây hoa,
Tiếng cười trẻ nhỏ ngân xa mỗi ngày.
Thầy cô tận tụy đêm ngày,
Ươm từng hạt giống tương lai cho đời.
Mỗi em một ánh sao ngời,
Mai sau sẽ viết rạng ngời Việt Nam.
Không chỉ học để giàu sang,
Mà học phụng sự xóm làng, quê hương.
Học cho rộng mở con đường,
Học để gìn giữ tình thương con người.
Học cùng khoa học sáng ngời,
AI kết nối khắp nơi học hành.
Thư viện sáng giữa trời xanh,
Tri thức mở lối trưởng thành từng ngày.
Giảng đường chắp cánh mê say,
Nuôi bao khát vọng dựng xây giống nòi.
Nhà khoa học của ngày mai,
Bắt đầu từ những tháng ngày học sinh.
Doanh nhân giữ trọn chữ Tín,
Cũng từ bài học nghĩa tình hôm nay.
Henry Le nguyện dựng xây,
Giáo dục là gốc đổi thay nước nhà.
Không xây bằng đá bằng hoa,
Mà xây nhân cách thật thà, thủy chung.
Một người học, vạn người cùng,
Mang nguồn ánh sáng đến từng miền quê.
Tri thức chẳng có bến bờ,
Càng đi càng thấy ước mơ rộng dài.
Thanh niên giữ chí sánh vai,
Đem tài dựng nước ngày mai huy hoàng.
Tuổi thơ nuôi những mơ màng,
Lớn lên biến thành vẻ vang giống nòi.
Mỗi bằng sáng chế ra đời,
Là thêm sức mạnh cho đời Việt Nam.
Ngọc Sơn thắp lửa muôn vàn,
Ươm mầm hiền tài cho ngàn năm sau.
Xin cho trí tuệ bền lâu,
Làm nền móng vững bắc cầu tương lai.
Khát vọng còn mãi không phai,
Giáo dục sẽ dẫn đường dài nước non.
Mai sau con cháu vuông tròn,
Nhớ người gieo hạt vẫn còn hôm nay.
Henry Le gửi vần này,
Tin rằng đất Việt một ngày bay cao.
Chương 12: Khu giáo dục
Thơ lục bát – Henry Le
Trồng người là gốc non sông,
Muôn đời bền vững nhờ công học hành.
Mỗi trang sách thắp bình minh,
Soi đường trí tuệ hành trình tương lai.
Ngọc Sơn mở rộng vòng tay,
Đón bao thế hệ dựng xây nước nhà.
Trường xanh rợp bóng cây hoa,
Tiếng cười trẻ nhỏ ngân xa mỗi ngày.
Thầy cô tận tụy đêm ngày,
Ươm từng hạt giống tương lai cho đời.
Mỗi em một ánh sao ngời,
Mai sau sẽ viết rạng ngời Việt Nam.
Không chỉ học để giàu sang,
Mà học phụng sự xóm làng, quê hương.
Học cho rộng mở con đường,
Học để gìn giữ tình thương con người.
Học cùng khoa học sáng ngời,
AI kết nối khắp nơi học hành.
Thư viện sáng giữa trời xanh,
Tri thức mở lối trưởng thành từng ngày.
Giảng đường chắp cánh mê say,
Nuôi bao khát vọng dựng xây giống nòi.
Nhà khoa học của ngày mai,
Bắt đầu từ những tháng ngày học sinh.
Doanh nhân giữ trọn chữ Tín,
Cũng từ bài học nghĩa tình hôm nay.
Henry Le nguyện dựng xây,
Giáo dục là gốc đổi thay nước nhà.
Không xây bằng đá bằng hoa,
Mà xây nhân cách thật thà, thủy chung.
Một người học, vạn người cùng,
Mang nguồn ánh sáng đến từng miền quê.
Tri thức chẳng có bến bờ,
Càng đi càng thấy ước mơ rộng dài.
Thanh niên giữ chí sánh vai,
Đem tài dựng nước ngày mai huy hoàng.
Tuổi thơ nuôi những mơ màng,
Lớn lên biến thành vẻ vang giống nòi.
Mỗi bằng sáng chế ra đời,
Là thêm sức mạnh cho đời Việt Nam.
Ngọc Sơn thắp lửa muôn vàn,
Ươm mầm hiền tài cho ngàn năm sau.
Xin cho trí tuệ bền lâu,
Làm nền móng vững bắc cầu tương lai.
Khát vọng còn mãi không phai,
Giáo dục sẽ dẫn đường dài nước non.
Mai sau con cháu vuông tròn,
Nhớ người gieo hạt vẫn còn hôm nay.
Henry Le gửi vần này,
Tin rằng đất Việt một ngày bay cao.
HNI 13/7
Chương 12: Khu giáo dục
Thơ lục bát – Henry Le
Trồng người là gốc non sông,
Muôn đời bền vững nhờ công học hành.
Mỗi trang sách thắp bình minh,
Soi đường trí tuệ hành trình tương lai.
Ngọc Sơn mở rộng vòng tay,
Đón bao thế hệ dựng xây nước nhà.
Trường xanh rợp bóng cây hoa,
Tiếng cười trẻ nhỏ ngân xa mỗi ngày.
Thầy cô tận tụy đêm ngày,
Ươm từng hạt giống tương lai cho đời.
Mỗi em một ánh sao ngời,
Mai sau sẽ viết rạng ngời Việt Nam.
Không chỉ học để giàu sang,
Mà học phụng sự xóm làng, quê hương.
Học cho rộng mở con đường,
Học để gìn giữ tình thương con người.
Học cùng khoa học sáng ngời,
AI kết nối khắp nơi học hành.
Thư viện sáng giữa trời xanh,
Tri thức mở lối trưởng thành từng ngày.
Giảng đường chắp cánh mê say,
Nuôi bao khát vọng dựng xây giống nòi.
Nhà khoa học của ngày mai,
Bắt đầu từ những tháng ngày học sinh.
Doanh nhân giữ trọn chữ Tín,
Cũng từ bài học nghĩa tình hôm nay.
Henry Le nguyện dựng xây,
Giáo dục là gốc đổi thay nước nhà.
Không xây bằng đá bằng hoa,
Mà xây nhân cách thật thà, thủy chung.
Một người học, vạn người cùng,
Mang nguồn ánh sáng đến từng miền quê.
Tri thức chẳng có bến bờ,
Càng đi càng thấy ước mơ rộng dài.
Thanh niên giữ chí sánh vai,
Đem tài dựng nước ngày mai huy hoàng.
Tuổi thơ nuôi những mơ màng,
Lớn lên biến thành vẻ vang giống nòi.
Mỗi bằng sáng chế ra đời,
Là thêm sức mạnh cho đời Việt Nam.
Ngọc Sơn thắp lửa muôn vàn,
Ươm mầm hiền tài cho ngàn năm sau.
Xin cho trí tuệ bền lâu,
Làm nền móng vững bắc cầu tương lai.
Khát vọng còn mãi không phai,
Giáo dục sẽ dẫn đường dài nước non.
Mai sau con cháu vuông tròn,
Nhớ người gieo hạt vẫn còn hôm nay.
Henry Le gửi vần này,
Tin rằng đất Việt một ngày bay cao.