HNI 14/7
Chương 15: Hồ điều hòa
Thơ lục bát – Henry Le

Hồ xanh ôm lấy phố phường,
Như lòng đất mẹ yêu thương con người.
Nước trong soi bóng mây trời,
Nuôi nguồn sự sống rạng ngời tương lai.

Ngọc Sơn trải cánh rộng dài,
Hồ điều hòa giữ tháng ngày bình yên.
Mùa mưa nước chảy về miền,
Giảm bao ngập úng nối liền niềm vui.

Mùa khô gió mát ngậm ngùi,
Đưa hương cây cỏ ngọt bùi khắp nơi.
Mặt hồ lấp lánh nắng tươi,
Chiều về gợn sóng gọi mời bước chân.

Trẻ thơ nô đùa quanh sân,
Tiếng cười vang vọng muôn phần yêu thương.
Người già thong thả dặm đường,
Sớm mai tập luyện giữa hương đất trời.

Đôi bờ hoa nở rạng ngời,
Bốn mùa khoe sắc gọi mời chim ca.
Hàng cây soi bóng gần xa,
Giữ cho phố thị chan hòa màu xanh.

Hồ không chỉ giữ nước lành,
Mà còn gìn giữ an lành lòng dân.
Mỗi dòng nước chảy trong ngần,
Nhắc người gìn giữ muôn phần mai sau.

Henry Le nguyện một câu,
Giữ nguồn nước sạch bền lâu với đời.
Đừng vì lợi ích nhất thời,
Để dòng sông khóc, để trời buồn thêm.

Mỗi giọt nước quý như vàng,
Là nguồn sự sống muôn vàn yêu thương.
Hôm nay vun đắp quê hương,
Mai sau con cháu còn đường vươn lên.

Thiên nhiên kết nối vững bền,
Đô thành phát triển chẳng quên cội nguồn.
Nước là mạch sống trường tồn,
Nuôi bao thế hệ lớn khôn từng ngày.

Ngọc Sơn đẹp tựa áng mây,
Hồ xanh phản chiếu tháng ngày vinh quang.
Việt Nam rạng rỡ huy hoàng,
Bắt đầu từ việc giữ gìn thiên nhiên.

Khát vọng gửi trọn niềm tin,
Cho đời mãi mãi bình yên, xanh màu.
Xin người gìn giữ trước sau,
Để hồ còn mãi nhịp cầu yêu thương.

Muôn đời nước biếc soi gương,
Ngọc Sơn tỏa sáng bốn phương sáng ngời.
Henry Le gửi đôi lời,
Xây đô thị đẹp cho đời ngàn năm.
HNI 14/7 Chương 15: Hồ điều hòa Thơ lục bát – Henry Le Hồ xanh ôm lấy phố phường, Như lòng đất mẹ yêu thương con người. Nước trong soi bóng mây trời, Nuôi nguồn sự sống rạng ngời tương lai. Ngọc Sơn trải cánh rộng dài, Hồ điều hòa giữ tháng ngày bình yên. Mùa mưa nước chảy về miền, Giảm bao ngập úng nối liền niềm vui. Mùa khô gió mát ngậm ngùi, Đưa hương cây cỏ ngọt bùi khắp nơi. Mặt hồ lấp lánh nắng tươi, Chiều về gợn sóng gọi mời bước chân. Trẻ thơ nô đùa quanh sân, Tiếng cười vang vọng muôn phần yêu thương. Người già thong thả dặm đường, Sớm mai tập luyện giữa hương đất trời. Đôi bờ hoa nở rạng ngời, Bốn mùa khoe sắc gọi mời chim ca. Hàng cây soi bóng gần xa, Giữ cho phố thị chan hòa màu xanh. Hồ không chỉ giữ nước lành, Mà còn gìn giữ an lành lòng dân. Mỗi dòng nước chảy trong ngần, Nhắc người gìn giữ muôn phần mai sau. Henry Le nguyện một câu, Giữ nguồn nước sạch bền lâu với đời. Đừng vì lợi ích nhất thời, Để dòng sông khóc, để trời buồn thêm. Mỗi giọt nước quý như vàng, Là nguồn sự sống muôn vàn yêu thương. Hôm nay vun đắp quê hương, Mai sau con cháu còn đường vươn lên. Thiên nhiên kết nối vững bền, Đô thành phát triển chẳng quên cội nguồn. Nước là mạch sống trường tồn, Nuôi bao thế hệ lớn khôn từng ngày. Ngọc Sơn đẹp tựa áng mây, Hồ xanh phản chiếu tháng ngày vinh quang. Việt Nam rạng rỡ huy hoàng, Bắt đầu từ việc giữ gìn thiên nhiên. Khát vọng gửi trọn niềm tin, Cho đời mãi mãi bình yên, xanh màu. Xin người gìn giữ trước sau, Để hồ còn mãi nhịp cầu yêu thương. Muôn đời nước biếc soi gương, Ngọc Sơn tỏa sáng bốn phương sáng ngời. Henry Le gửi đôi lời, Xây đô thị đẹp cho đời ngàn năm.
Like
Love
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ