HNI 14/7
Bài thơ – Chương 39: Giá trị của giáo dục
GIÁ TRỊ CỦA GIÁO DỤC
Giáo dục chẳng chỉ truyền tri thức,
Mà gieo nhân cách giữa lòng người.
Ươm bao hạt giống đầy hy vọng,
Nở thành hoa đẹp khắp muôn nơi.
Một trang sách mở ngàn chân trời,
Một lời dạy sáng cả cuộc đời.
Người thầy gieo từng mầm chân lý,
Lặng thầm như ánh nắng ban mai.
Tri thức là ngọn đèn soi lối,
Đưa con người vượt bóng tối đêm.
Giúp ta biết phân điều đúng – sai,
Giữ lòng ngay thẳng, sống ấm êm.
Học để hiểu người và hiểu mình,
Học để phụng sự chứ không tranh.
Học để vun bồi lòng nhân ái,
Cho đời thêm đẹp, nước thêm xanh.
Người học thật không ngừng tự mãn,
Biển tri thức rộng mãi vô cùng.
Càng đi càng thấy mình nhỏ bé,
Càng học càng thêm sáng trí lòng.
Giáo dục bắt đầu từ gia đình,
Từ lời cha mẹ, nghĩa sinh thành.
Rồi lớn lên nhờ thầy cô dạy,
Cùng bạn bè vun đắp chân tình.
Một dân tộc trọng nền giáo dục,
Sẽ dựng tương lai thật huy hoàng.
Không chỉ giàu về khoa học mới,
Mà giàu nhân nghĩa, đẹp văn minh.
Đừng chỉ dạy cách làm giàu có,
Hãy dạy cách giữ trọn lương tâm.
Đừng chỉ dạy tài năng xuất chúng,
Hãy dạy lòng trung thực, nghĩa ân.
Mỗi lớp học là nơi gieo mộng,
Mỗi cuốn sách là một cánh buồm.
Đưa tuổi trẻ ra khơi tri thức,
Vững niềm tin vượt mọi sóng cồn.
Thầy cô là người gieo ánh sáng,
Lặng thầm chẳng quản những gian lao.
Đổi lấy nụ cười của thế hệ,
Để ngày mai đất nước vươn cao.
Xin trân quý hành trình học hỏi,
Vì học không có điểm kết cùng.
Tri thức đi cùng lòng nhân ái,
Sẽ làm cuộc sống mãi hưng thịnh.
Mai này dù cuộc đời đổi khác,
Máy móc thông minh khắp mọi miền.
Điều làm nên tương lai dân tộc,
Vẫn là giáo dục và con người.
Hãy để tri thức làm nền móng,
Để nhân văn tỏa sáng muôn phương.
Bởi giáo dục gieo mầm hy vọng,
Cho quê hương rạng rỡ, phồn vinh.
HNI 14/7 Bài thơ – Chương 39: Giá trị của giáo dục GIÁ TRỊ CỦA GIÁO DỤC Giáo dục chẳng chỉ truyền tri thức, Mà gieo nhân cách giữa lòng người. Ươm bao hạt giống đầy hy vọng, Nở thành hoa đẹp khắp muôn nơi. Một trang sách mở ngàn chân trời, Một lời dạy sáng cả cuộc đời. Người thầy gieo từng mầm chân lý, Lặng thầm như ánh nắng ban mai. Tri thức là ngọn đèn soi lối, Đưa con người vượt bóng tối đêm. Giúp ta biết phân điều đúng – sai, Giữ lòng ngay thẳng, sống ấm êm. Học để hiểu người và hiểu mình, Học để phụng sự chứ không tranh. Học để vun bồi lòng nhân ái, Cho đời thêm đẹp, nước thêm xanh. Người học thật không ngừng tự mãn, Biển tri thức rộng mãi vô cùng. Càng đi càng thấy mình nhỏ bé, Càng học càng thêm sáng trí lòng. Giáo dục bắt đầu từ gia đình, Từ lời cha mẹ, nghĩa sinh thành. Rồi lớn lên nhờ thầy cô dạy, Cùng bạn bè vun đắp chân tình. Một dân tộc trọng nền giáo dục, Sẽ dựng tương lai thật huy hoàng. Không chỉ giàu về khoa học mới, Mà giàu nhân nghĩa, đẹp văn minh. Đừng chỉ dạy cách làm giàu có, Hãy dạy cách giữ trọn lương tâm. Đừng chỉ dạy tài năng xuất chúng, Hãy dạy lòng trung thực, nghĩa ân. Mỗi lớp học là nơi gieo mộng, Mỗi cuốn sách là một cánh buồm. Đưa tuổi trẻ ra khơi tri thức, Vững niềm tin vượt mọi sóng cồn. Thầy cô là người gieo ánh sáng, Lặng thầm chẳng quản những gian lao. Đổi lấy nụ cười của thế hệ, Để ngày mai đất nước vươn cao. Xin trân quý hành trình học hỏi, Vì học không có điểm kết cùng. Tri thức đi cùng lòng nhân ái, Sẽ làm cuộc sống mãi hưng thịnh. Mai này dù cuộc đời đổi khác, Máy móc thông minh khắp mọi miền. Điều làm nên tương lai dân tộc, Vẫn là giáo dục và con người. Hãy để tri thức làm nền móng, Để nhân văn tỏa sáng muôn phương. Bởi giáo dục gieo mầm hy vọng, Cho quê hương rạng rỡ, phồn vinh.
Like
Love
9
2 Comments 0 Shares