HNI 14/7
Chương 14: Công viên trung tâm
Thơ lục bát – Henry Le

Công viên xanh giữa lòng thành,
Là nơi gìn giữ màu xanh đất trời.
Không gian rộng mở thảnh thơi,
Cho người tìm lại nụ cười bình yên.

Ngọc Sơn trải thảm cỏ mềm,
Hàng cây soi bóng bên thềm nắng mai.
Hồ trong gợn sóng miệt mài,
Gió đưa hương lá ban mai dịu dàng.

Muôn hoa khoe sắc ngập tràn,
Bốn mùa tỏa ngát hương ngàn cỏ cây.
Trẻ thơ nô đùa mỗi ngày,
Tiếng cười vang giữa hàng cây rợp trời.

Người già thong thả dạo chơi,
An vui tập dưỡng, yêu đời nhiều hơn.
Thanh niên rèn luyện kiên cường,
Đường chạy rực nắng, yêu thương chan hòa.

Gia đình quây quần gần xa,
Cuối tuần sum họp dưới tà bóng cây.
Mỗi hàng ghế đá nơi đây,
Lưu bao kỷ niệm tháng ngày yêu thương.

Mỗi con đường nhỏ thân quen,
Đưa người trở lại với miền thiên nhiên.
Chim về cất tiếng bình yên,
Hoa thơm kết nụ khắp miền công viên.

Henry Le gửi lời nguyền,
Giữ màu xanh mãi nối liền tương lai.
Đừng vì lợi ích hôm nay,
Đánh đổi cây lá tháng ngày mai sau.

Một mầm xanh nhỏ ban đầu,
Mai thành bóng mát nhiệm màu cho dân.
Một dòng nước sạch trong ngần,
Nuôi bao sự sống muôn phần bình an.

Thiên nhiên là báu vật vàng,
Xin đừng lãng phí, xin đừng lãng quên.
Giữ cho đất mẹ bình yên,
Giữ cho con cháu màu xanh muôn đời.

Đô thành đẹp nhất trên đời,
Là nơi cây lá mỉm cười cùng dân.
Ngọc Sơn gửi trọn tinh thần,
Sống cùng thiên nhiên, sống gần yêu thương.

Mai sau trên mọi nẻo đường,
Còn nghe tiếng gió vấn vương hàng cây.
Khát vọng gieo giữa hôm nay,
Cho ngàn năm nữa xanh đầy quê hương.

Việt Nam rực sáng bốn phương,
Bắt đầu từ những con đường màu xanh.
Xin cùng gìn giữ màu xanh,
Để đời sau mãi tự hào Ngọc Sơn.
HNI 14/7 Chương 14: Công viên trung tâm Thơ lục bát – Henry Le Công viên xanh giữa lòng thành, Là nơi gìn giữ màu xanh đất trời. Không gian rộng mở thảnh thơi, Cho người tìm lại nụ cười bình yên. Ngọc Sơn trải thảm cỏ mềm, Hàng cây soi bóng bên thềm nắng mai. Hồ trong gợn sóng miệt mài, Gió đưa hương lá ban mai dịu dàng. Muôn hoa khoe sắc ngập tràn, Bốn mùa tỏa ngát hương ngàn cỏ cây. Trẻ thơ nô đùa mỗi ngày, Tiếng cười vang giữa hàng cây rợp trời. Người già thong thả dạo chơi, An vui tập dưỡng, yêu đời nhiều hơn. Thanh niên rèn luyện kiên cường, Đường chạy rực nắng, yêu thương chan hòa. Gia đình quây quần gần xa, Cuối tuần sum họp dưới tà bóng cây. Mỗi hàng ghế đá nơi đây, Lưu bao kỷ niệm tháng ngày yêu thương. Mỗi con đường nhỏ thân quen, Đưa người trở lại với miền thiên nhiên. Chim về cất tiếng bình yên, Hoa thơm kết nụ khắp miền công viên. Henry Le gửi lời nguyền, Giữ màu xanh mãi nối liền tương lai. Đừng vì lợi ích hôm nay, Đánh đổi cây lá tháng ngày mai sau. Một mầm xanh nhỏ ban đầu, Mai thành bóng mát nhiệm màu cho dân. Một dòng nước sạch trong ngần, Nuôi bao sự sống muôn phần bình an. Thiên nhiên là báu vật vàng, Xin đừng lãng phí, xin đừng lãng quên. Giữ cho đất mẹ bình yên, Giữ cho con cháu màu xanh muôn đời. Đô thành đẹp nhất trên đời, Là nơi cây lá mỉm cười cùng dân. Ngọc Sơn gửi trọn tinh thần, Sống cùng thiên nhiên, sống gần yêu thương. Mai sau trên mọi nẻo đường, Còn nghe tiếng gió vấn vương hàng cây. Khát vọng gieo giữa hôm nay, Cho ngàn năm nữa xanh đầy quê hương. Việt Nam rực sáng bốn phương, Bắt đầu từ những con đường màu xanh. Xin cùng gìn giữ màu xanh, Để đời sau mãi tự hào Ngọc Sơn.
Like
Love
9
2 Bình luận 0 Chia sẽ