HNI 15/7
Bài thơ – Chương 44: Hướng tới một xã hội đánh giá bằng giá trị thật
HƯỚNG TỚI MỘT XÃ HỘI ĐÁNH GIÁ BẰNG GIÁ TRỊ THẬT
Xin đừng nhìn đời qua cái vỏ,
Mà quên đi giá trị bên trong.
Có những điều lặng thầm tỏa sáng,
Qua tháng năm vẫn mãi bền lòng.
Đừng vội xét người qua dáng vẻ,
Hay lời hoa mỹ giữa nhân gian.
Hãy nhìn việc làm cùng nhân cách,
Đó mới là thước đo vẹn toàn.
Một hạt giống nhỏ trong lòng đất,
Âm thầm nuôi giấc mộng xanh cây.
Giá trị thật đâu cần phô diễn,
Đến mùa sẽ trổ lá sum vầy.
Có người giàu bằng bao của cải,
Có người giàu bởi nghĩa, bởi nhân.
Thời gian sẽ là người công chính,
Đo lòng chân thật giữa thế gian.
Một xã hội trọng điều chân thực,
Sẽ bền vững qua mọi đổi thay.
Khi công bằng được gìn giữ mãi,
Niềm tin sẽ nở khắp đó đây.
Đừng để định kiến che đôi mắt,
Đừng để hơn thua lấp chữ tình.
Mỗi người đều mang bao giá trị,
Đều có quyền viết đẹp đời mình.
Người lao động bằng đôi tay thật,
Người nghiên cứu bằng trí tuệ sâu.
Người thầy, người lính, người bác sĩ,
Đều góp phần dựng đẹp mai sau.
Hãy tôn trọng người sống chính trực,
Biết giữ lời hứa, giữ niềm tin.
Chữ Tâm, chữ Tín là nền móng,
Cho tương lai đẹp của nhân sinh.
Khi tài năng đi cùng đạo đức,
Khi thành công gắn với sẻ chia.
Xã hội sẽ thêm nhiều ánh sáng,
Và lòng người thêm những thiết tha.
Đừng chạy theo hào quang giả tạo,
Rồi đánh mất phẩm giá của mình.
Giá trị thật không cần tô điểm,
Vẫn sáng ngời giữa buổi bình minh.
Xin mỗi người gieo một điều tốt,
Một lời chân thật, một việc lành.
Muôn hạt giống kết thành rừng lớn,
Cho đời thêm nghĩa, nước thêm xanh.
Mai này khi thời gian lên tiếng,
Mọi hư danh rồi cũng qua mau.
Chỉ còn giá trị thật ở lại,
Tỏa sáng cùng năm tháng dài lâu.
Hãy chung tay dựng xây cuộc sống,
Bằng công bằng, nhân ái, niềm tin.
Để xã hội luôn nhìn con người,
Qua giá trị thật của chính mình.
HNI 15/7 Bài thơ – Chương 44: Hướng tới một xã hội đánh giá bằng giá trị thật HƯỚNG TỚI MỘT XÃ HỘI ĐÁNH GIÁ BẰNG GIÁ TRỊ THẬT Xin đừng nhìn đời qua cái vỏ, Mà quên đi giá trị bên trong. Có những điều lặng thầm tỏa sáng, Qua tháng năm vẫn mãi bền lòng. Đừng vội xét người qua dáng vẻ, Hay lời hoa mỹ giữa nhân gian. Hãy nhìn việc làm cùng nhân cách, Đó mới là thước đo vẹn toàn. Một hạt giống nhỏ trong lòng đất, Âm thầm nuôi giấc mộng xanh cây. Giá trị thật đâu cần phô diễn, Đến mùa sẽ trổ lá sum vầy. Có người giàu bằng bao của cải, Có người giàu bởi nghĩa, bởi nhân. Thời gian sẽ là người công chính, Đo lòng chân thật giữa thế gian. Một xã hội trọng điều chân thực, Sẽ bền vững qua mọi đổi thay. Khi công bằng được gìn giữ mãi, Niềm tin sẽ nở khắp đó đây. Đừng để định kiến che đôi mắt, Đừng để hơn thua lấp chữ tình. Mỗi người đều mang bao giá trị, Đều có quyền viết đẹp đời mình. Người lao động bằng đôi tay thật, Người nghiên cứu bằng trí tuệ sâu. Người thầy, người lính, người bác sĩ, Đều góp phần dựng đẹp mai sau. Hãy tôn trọng người sống chính trực, Biết giữ lời hứa, giữ niềm tin. Chữ Tâm, chữ Tín là nền móng, Cho tương lai đẹp của nhân sinh. Khi tài năng đi cùng đạo đức, Khi thành công gắn với sẻ chia. Xã hội sẽ thêm nhiều ánh sáng, Và lòng người thêm những thiết tha. Đừng chạy theo hào quang giả tạo, Rồi đánh mất phẩm giá của mình. Giá trị thật không cần tô điểm, Vẫn sáng ngời giữa buổi bình minh. Xin mỗi người gieo một điều tốt, Một lời chân thật, một việc lành. Muôn hạt giống kết thành rừng lớn, Cho đời thêm nghĩa, nước thêm xanh. Mai này khi thời gian lên tiếng, Mọi hư danh rồi cũng qua mau. Chỉ còn giá trị thật ở lại, Tỏa sáng cùng năm tháng dài lâu. Hãy chung tay dựng xây cuộc sống, Bằng công bằng, nhân ái, niềm tin. Để xã hội luôn nhìn con người, Qua giá trị thật của chính mình.
Love
1
0 Bình luận 0 Chia sẽ