HNI 14/7
Bài thơ – Chương 40: Gia đình và nền tảng nhân cách
GIA ĐÌNH VÀ NỀN TẢNG NHÂN CÁCH
Gia đình là chiếc nôi đầu tiên,
Ươm mầm nhân ái giữa bình yên.
Dạy con tiếng nói, lời lễ nghĩa,
Nuôi lớn tâm hồn đẹp tự nhiên.
Từ vòng tay mẹ đầy yêu dấu,
Đến bờ vai vững chãi của cha.
Bao điều tử tế được vun đắp,
Thành hành trang bước khắp gần xa.
Một mái nhà không cần quá rộng,
Chỉ cần chan chứa nghĩa yêu thương.
Nơi mọi người luôn biết lắng nghe,
Sẻ chia gian khó mỗi đoạn đường.
Cha dạy con lòng ngay chính trực,
Mẹ dạy con đức hạnh hiền hòa.
Ông bà trao bao điều khôn quý,
Gìn giữ nếp nhà tự ngàn xưa.
Nhân cách chẳng tự nhiên mà có,
Được bồi đắp từ mỗi tháng ngày.
Từ lời xin lỗi khi mắc lỗi,
Đến lời cảm ơn nói mỗi ngày.
Gia đình là trường học đầu tiên,
Không bảng đen, chẳng có giáo trình.
Nhưng từng việc làm, từng cư xử,
Đều thành bài học của đời mình.
Tiền bạc có thể rồi mất đi,
Danh vọng cũng theo gió nhạt phai.
Chỉ nền nhân cách được nuôi dưỡng,
Sẽ theo con mãi đến tương lai.
Một bữa cơm đầy tình sum họp,
Một câu hỏi thăm lúc muộn phiền.
Những điều tưởng chừng như rất nhỏ,
Lại làm hạnh phúc mãi thiêng liêng.
Gia đình biết trọng điều trung thực,
Biết giữ chữ Tín, sống nghĩa tình.
Con cháu lớn lên từ gương sáng,
Sẽ mang điều tốt đến nhân sinh.
Dẫu mai con bước đi muôn ngả,
Vượt biển lớn hay đến non cao.
Nếp nhà luôn là ngọn hải đăng,
Soi đường con giữa biết bao.
Xin giữ mái ấm luôn bền chặt,
Giữ yêu thương qua mọi thăng trầm.
Bởi gia đình là nơi bắt đầu,
Của mỗi ước mơ và chữ Tâm.
Mai này nhìn lại đường đã bước,
Điều quý nhất chẳng phải sang giàu.
Mà là còn có nơi để nhớ,
Hai tiếng Gia đình mãi bền lâu.
HNI 14/7 Bài thơ – Chương 40: Gia đình và nền tảng nhân cách GIA ĐÌNH VÀ NỀN TẢNG NHÂN CÁCH Gia đình là chiếc nôi đầu tiên, Ươm mầm nhân ái giữa bình yên. Dạy con tiếng nói, lời lễ nghĩa, Nuôi lớn tâm hồn đẹp tự nhiên. Từ vòng tay mẹ đầy yêu dấu, Đến bờ vai vững chãi của cha. Bao điều tử tế được vun đắp, Thành hành trang bước khắp gần xa. Một mái nhà không cần quá rộng, Chỉ cần chan chứa nghĩa yêu thương. Nơi mọi người luôn biết lắng nghe, Sẻ chia gian khó mỗi đoạn đường. Cha dạy con lòng ngay chính trực, Mẹ dạy con đức hạnh hiền hòa. Ông bà trao bao điều khôn quý, Gìn giữ nếp nhà tự ngàn xưa. Nhân cách chẳng tự nhiên mà có, Được bồi đắp từ mỗi tháng ngày. Từ lời xin lỗi khi mắc lỗi, Đến lời cảm ơn nói mỗi ngày. Gia đình là trường học đầu tiên, Không bảng đen, chẳng có giáo trình. Nhưng từng việc làm, từng cư xử, Đều thành bài học của đời mình. Tiền bạc có thể rồi mất đi, Danh vọng cũng theo gió nhạt phai. Chỉ nền nhân cách được nuôi dưỡng, Sẽ theo con mãi đến tương lai. Một bữa cơm đầy tình sum họp, Một câu hỏi thăm lúc muộn phiền. Những điều tưởng chừng như rất nhỏ, Lại làm hạnh phúc mãi thiêng liêng. Gia đình biết trọng điều trung thực, Biết giữ chữ Tín, sống nghĩa tình. Con cháu lớn lên từ gương sáng, Sẽ mang điều tốt đến nhân sinh. Dẫu mai con bước đi muôn ngả, Vượt biển lớn hay đến non cao. Nếp nhà luôn là ngọn hải đăng, Soi đường con giữa biết bao. Xin giữ mái ấm luôn bền chặt, Giữ yêu thương qua mọi thăng trầm. Bởi gia đình là nơi bắt đầu, Của mỗi ước mơ và chữ Tâm. Mai này nhìn lại đường đã bước, Điều quý nhất chẳng phải sang giàu. Mà là còn có nơi để nhớ, Hai tiếng Gia đình mãi bền lâu.
Love
1
0 Comments 0 Shares