HNI 15-9
Bài Thơ Chương 36: “Mùa Đông Chiêm Nghiệm”
Mùa đông về, gió thổi se sắt
Lá cuối cùng rơi xuống bên hiên
Cánh đồng vắng, đường dài tĩnh lặng
Thời gian như dừng lại để nhìn sâu.
Người ngồi lặng, mắt xa xăm trầm ngâm
Bao năm tháng như dòng sông chảy ngược
Những thành công, thất bại, thăng trầm
Đều hóa thành hạt bụi trong tâm tưởng.
Chiêm nghiệm đời, thấy điều gì còn lại
Không phải vàng, cũng chẳng phải quyền uy
Mà là nụ cười của người thân yêu
Là lòng trung thành của bạn bè năm cũ.
Chắt lọc đời, bỏ điều gì phù phiếm
Giữ tinh hoa làm vốn sống mai sau
Một ánh sáng nhỏ vẫn bền trong đêm tối
Là ngọn đèn soi bước kẻ đi sau.
Mùa đông chẳng để ta ngừng lại mãi
Mà dạy ta biết lắng lại, buông đi
Khi tuyết tan, đất trời sẽ lại nở hoa
Nhưng trái tim đã sâu hơn, bền hơn.
Ai biết sống mùa đông không sợ hãi
Sẽ bước qua nhẹ nhõm như hư không
Và khi xuân về, ta mỉm cười an tĩnh
Biết rằng đông là quà tặng của đời.
Bài Thơ Chương 36: “Mùa Đông Chiêm Nghiệm”
Mùa đông về, gió thổi se sắt
Lá cuối cùng rơi xuống bên hiên
Cánh đồng vắng, đường dài tĩnh lặng
Thời gian như dừng lại để nhìn sâu.
Người ngồi lặng, mắt xa xăm trầm ngâm
Bao năm tháng như dòng sông chảy ngược
Những thành công, thất bại, thăng trầm
Đều hóa thành hạt bụi trong tâm tưởng.
Chiêm nghiệm đời, thấy điều gì còn lại
Không phải vàng, cũng chẳng phải quyền uy
Mà là nụ cười của người thân yêu
Là lòng trung thành của bạn bè năm cũ.
Chắt lọc đời, bỏ điều gì phù phiếm
Giữ tinh hoa làm vốn sống mai sau
Một ánh sáng nhỏ vẫn bền trong đêm tối
Là ngọn đèn soi bước kẻ đi sau.
Mùa đông chẳng để ta ngừng lại mãi
Mà dạy ta biết lắng lại, buông đi
Khi tuyết tan, đất trời sẽ lại nở hoa
Nhưng trái tim đã sâu hơn, bền hơn.
Ai biết sống mùa đông không sợ hãi
Sẽ bước qua nhẹ nhõm như hư không
Và khi xuân về, ta mỉm cười an tĩnh
Biết rằng đông là quà tặng của đời.
HNI 15-9
🌿 Bài Thơ Chương 36: “Mùa Đông Chiêm Nghiệm”
Mùa đông về, gió thổi se sắt
Lá cuối cùng rơi xuống bên hiên
Cánh đồng vắng, đường dài tĩnh lặng
Thời gian như dừng lại để nhìn sâu.
Người ngồi lặng, mắt xa xăm trầm ngâm
Bao năm tháng như dòng sông chảy ngược
Những thành công, thất bại, thăng trầm
Đều hóa thành hạt bụi trong tâm tưởng.
Chiêm nghiệm đời, thấy điều gì còn lại
Không phải vàng, cũng chẳng phải quyền uy
Mà là nụ cười của người thân yêu
Là lòng trung thành của bạn bè năm cũ.
Chắt lọc đời, bỏ điều gì phù phiếm
Giữ tinh hoa làm vốn sống mai sau
Một ánh sáng nhỏ vẫn bền trong đêm tối
Là ngọn đèn soi bước kẻ đi sau.
Mùa đông chẳng để ta ngừng lại mãi
Mà dạy ta biết lắng lại, buông đi
Khi tuyết tan, đất trời sẽ lại nở hoa
Nhưng trái tim đã sâu hơn, bền hơn.
Ai biết sống mùa đông không sợ hãi
Sẽ bước qua nhẹ nhõm như hư không
Và khi xuân về, ta mỉm cười an tĩnh
Biết rằng đông là quà tặng của đời.