HNI 17/7
Bài thơ – Chương 23: Văn hóa và truyền thống
Quê hương từ thuở xa xưa,
Ông cha vun đắp nắng mưa bao đời.
Văn hóa như ánh mặt trời,
Soi đường dân tộc rạng ngời mai sau.
Trải bao bể rộng sông sâu,
Bao phen sóng gió vẫn màu Việt Nam.
Lời ru của mẹ dịu dàng,
Nuôi hồn con trẻ vững vàng lớn lên.
Tiếng chuông ngân giữa mái đền,
Hồn quê còn mãi bên miền gió sương.
Áo dài thướt tha phố phường,
Nón nghiêng che nắng, vấn vương nghĩa tình.
Bánh chưng xanh thắm đầu xuân,
Bánh giầy nhắc chuyện tổ tiên dựng đời.
Câu ca, điệu hát muôn nơi,
Vẫn vang nhịp bước bao người hôm nay.
Truyền thống chẳng chỉ tháng ngày,
Mà là đạo nghĩa đong đầy trong tim.
Hiếu trung, nhân ái, đức tin,
Là nền gốc rễ giữ gìn nước non.
Dẫu cho thế giới vuông tròn,
Khoa học mở lối, đường còn thênh thang.
Đừng quên cội rễ quê hương,
Đừng quên nguồn cội, tình thương giống nòi.
Tiếp thu tinh hoa muôn nơi,
Nhưng luôn gìn giữ hồn đời Việt Nam.
Hội nhập bằng cả tài năng,
Mà không đánh mất cội căn của mình.
Văn hóa kết nối nhân sinh,
Truyền thống thắp lửa hành trình tương lai.
Thế hệ tiếp bước hôm nay,
Nâng niu di sản dựng xây giống nòi.
Mai này đất nước sáng ngời,
Nhờ bao thế hệ trọn đời gìn mang.
Văn hóa – sức mạnh trường tồn,
Là hồn dân tộc, là nguồn niềm tin.
Xin cùng gìn giữ đẹp xinh,
Nét xưa hòa với văn minh tháng ngày.
Để khi thế giới đổi thay,
Việt Nam vẫn mãi rạng ngời ngàn năm.
HNI 17/7 Bài thơ – Chương 23: Văn hóa và truyền thống Quê hương từ thuở xa xưa, Ông cha vun đắp nắng mưa bao đời. Văn hóa như ánh mặt trời, Soi đường dân tộc rạng ngời mai sau. Trải bao bể rộng sông sâu, Bao phen sóng gió vẫn màu Việt Nam. Lời ru của mẹ dịu dàng, Nuôi hồn con trẻ vững vàng lớn lên. Tiếng chuông ngân giữa mái đền, Hồn quê còn mãi bên miền gió sương. Áo dài thướt tha phố phường, Nón nghiêng che nắng, vấn vương nghĩa tình. Bánh chưng xanh thắm đầu xuân, Bánh giầy nhắc chuyện tổ tiên dựng đời. Câu ca, điệu hát muôn nơi, Vẫn vang nhịp bước bao người hôm nay. Truyền thống chẳng chỉ tháng ngày, Mà là đạo nghĩa đong đầy trong tim. Hiếu trung, nhân ái, đức tin, Là nền gốc rễ giữ gìn nước non. Dẫu cho thế giới vuông tròn, Khoa học mở lối, đường còn thênh thang. Đừng quên cội rễ quê hương, Đừng quên nguồn cội, tình thương giống nòi. Tiếp thu tinh hoa muôn nơi, Nhưng luôn gìn giữ hồn đời Việt Nam. Hội nhập bằng cả tài năng, Mà không đánh mất cội căn của mình. Văn hóa kết nối nhân sinh, Truyền thống thắp lửa hành trình tương lai. Thế hệ tiếp bước hôm nay, Nâng niu di sản dựng xây giống nòi. Mai này đất nước sáng ngời, Nhờ bao thế hệ trọn đời gìn mang. Văn hóa – sức mạnh trường tồn, Là hồn dân tộc, là nguồn niềm tin. Xin cùng gìn giữ đẹp xinh, Nét xưa hòa với văn minh tháng ngày. Để khi thế giới đổi thay, Việt Nam vẫn mãi rạng ngời ngàn năm.
0 Comments 0 Shares