HNI 15-9
Bài Thơ Chương 38: “Sau Hành Trình Dài”

Ngồi lặng giữa mùa đông cuối,
Nhìn lại quãng đường đã qua,
Bao thăng trầm dồn thành sóng,
Rồi cũng tan vào biển xa.

Tuổi trẻ từng gieo mơ ước,
Bàn tay trắng vẫn khát khao,
Những dự án đầu tiên bé nhỏ,
Thành nền móng của ngày sau.

Giữa thương trường bao giông bão,
Có lúc tưởng mình ngã quỵ,
Nhưng ánh mắt đồng đội tin yêu,
Giữ tôi đứng vững từng ngày.

Đời người đâu tránh lỗi lầm,
Sai để học, ngã để đứng,
Mỗi vết thương là bài học,
Khắc sâu thêm bản lĩnh mình.

Giờ ngồi an nhiên chiêm nghiệm,
Thấy phù phiếm chỉ thoáng qua,
Chỉ tình thân, niềm tin bền chặt,
Là ngọc quý chẳng mờ phai.

Di sản không nằm ở của cải,
Mà ở tấm lòng để lại,
Một lời khuyên, một giá trị,
Đủ nâng bước thế hệ sau.

Sau hành trình dài lặng lẽ,
Tôi hiểu đời như bốn mùa,
Xuân gieo, hạ cháy, thu gặt,
Đông lắng, để xuân lại về.
HNI 15-9 🌿 Bài Thơ Chương 38: “Sau Hành Trình Dài” Ngồi lặng giữa mùa đông cuối, Nhìn lại quãng đường đã qua, Bao thăng trầm dồn thành sóng, Rồi cũng tan vào biển xa. Tuổi trẻ từng gieo mơ ước, Bàn tay trắng vẫn khát khao, Những dự án đầu tiên bé nhỏ, Thành nền móng của ngày sau. Giữa thương trường bao giông bão, Có lúc tưởng mình ngã quỵ, Nhưng ánh mắt đồng đội tin yêu, Giữ tôi đứng vững từng ngày. Đời người đâu tránh lỗi lầm, Sai để học, ngã để đứng, Mỗi vết thương là bài học, Khắc sâu thêm bản lĩnh mình. Giờ ngồi an nhiên chiêm nghiệm, Thấy phù phiếm chỉ thoáng qua, Chỉ tình thân, niềm tin bền chặt, Là ngọc quý chẳng mờ phai. Di sản không nằm ở của cải, Mà ở tấm lòng để lại, Một lời khuyên, một giá trị, Đủ nâng bước thế hệ sau. Sau hành trình dài lặng lẽ, Tôi hiểu đời như bốn mùa, Xuân gieo, hạ cháy, thu gặt, Đông lắng, để xuân lại về.
Like
Love
11
0 Comments 0 Shares