HNI 15-9
Bài Thơ Chương 39: “Di Sản Để Lại”

Không phải vàng bạc lấp lánh,
Cũng chẳng phải những lâu đài,
Di sản thật không hình tướng,
Nhưng sống mãi với thời gian.

Một niềm tin trao cho thế hệ,
Là ánh đèn giữa đêm đông,
Một nhân cách sáng trong lặng lẽ,
Là viên ngọc chẳng phai mờ.

Tiền bạc rồi tan như gió,
Tranh giành làm rách tình thân,
Chỉ nhân cách còn lại vĩnh cửu,
Khi trái tim vẫn sáng ngời.

Cha để lại cho con lời dạy,
Hãy sống tử tế mỗi ngày,
Đó là gia tài lớn nhất,
Dẫn bước con đi suốt đời.

Doanh nghiệp không cần ồn ào,
Chỉ cần giữ đúng niềm tin,
Uy tín là tài sản vô giá,
Bền lâu hơn mọi lợi nhuận.

Một dân tộc trường tồn mãi,
Không bởi vàng bạc núi sông,
Mà bởi nhân cách bất khuất,
Và niềm tin không phai mờ.

Di sản là điều vô hình,
Nhưng lớn lao hơn tất cả,
Ai sống trọn đời chân chính,
Sẽ để lại giá trị vĩnh hằng.
HNI 15-9 🌿 Bài Thơ Chương 39: “Di Sản Để Lại” Không phải vàng bạc lấp lánh, Cũng chẳng phải những lâu đài, Di sản thật không hình tướng, Nhưng sống mãi với thời gian. Một niềm tin trao cho thế hệ, Là ánh đèn giữa đêm đông, Một nhân cách sáng trong lặng lẽ, Là viên ngọc chẳng phai mờ. Tiền bạc rồi tan như gió, Tranh giành làm rách tình thân, Chỉ nhân cách còn lại vĩnh cửu, Khi trái tim vẫn sáng ngời. Cha để lại cho con lời dạy, Hãy sống tử tế mỗi ngày, Đó là gia tài lớn nhất, Dẫn bước con đi suốt đời. Doanh nghiệp không cần ồn ào, Chỉ cần giữ đúng niềm tin, Uy tín là tài sản vô giá, Bền lâu hơn mọi lợi nhuận. Một dân tộc trường tồn mãi, Không bởi vàng bạc núi sông, Mà bởi nhân cách bất khuất, Và niềm tin không phai mờ. Di sản là điều vô hình, Nhưng lớn lao hơn tất cả, Ai sống trọn đời chân chính, Sẽ để lại giá trị vĩnh hằng.
Like
Love
Haha
Sad
14
0 Comments 0 Shares