HNI 15-9
Bài Thơ Chương 40: “Đông Mở Lối Cho Xuân”

Mùa đông chẳng phải đoạn cuối,
Mà là cửa ngõ ban mai,
Trong cái rét ngấm vào da thịt,
Ẩn mầm sống nảy chồi xanh.

Gió bấc rít qua đêm dài,
Nhưng dưới đất hạt mầm thức giấc,
Người đi qua giá lạnh u buồn,
Sẽ tìm thấy ánh bình minh.

Đông dạy ta ngồi tĩnh lặng,
Nghe thời gian trôi nhè nhẹ,
Những mất mát, những ưu phiền,
Tan như tuyết khi xuân về.

Khởi đầu không từ náo nhiệt,
Khởi đầu sinh trong lặng im,
Một hơi thở sâu đủ thấy,
Cả chân trời đang đổi thay.

Người hiểu đông không sợ hãi,
Người biết đông là khởi sinh,
Giữa bóng tối tìm ra ánh sáng,
Trong tận cùng thấy hi vọng.

Đông mở lối cho xuân mới,
Chu kỳ nối tiếp không ngừng,
Sống thuận theo vòng tự nhiên,
Ta bất tử trong tâm hồn.
HNI 15-9 🌿 Bài Thơ Chương 40: “Đông Mở Lối Cho Xuân” Mùa đông chẳng phải đoạn cuối, Mà là cửa ngõ ban mai, Trong cái rét ngấm vào da thịt, Ẩn mầm sống nảy chồi xanh. Gió bấc rít qua đêm dài, Nhưng dưới đất hạt mầm thức giấc, Người đi qua giá lạnh u buồn, Sẽ tìm thấy ánh bình minh. Đông dạy ta ngồi tĩnh lặng, Nghe thời gian trôi nhè nhẹ, Những mất mát, những ưu phiền, Tan như tuyết khi xuân về. Khởi đầu không từ náo nhiệt, Khởi đầu sinh trong lặng im, Một hơi thở sâu đủ thấy, Cả chân trời đang đổi thay. Người hiểu đông không sợ hãi, Người biết đông là khởi sinh, Giữa bóng tối tìm ra ánh sáng, Trong tận cùng thấy hi vọng. Đông mở lối cho xuân mới, Chu kỳ nối tiếp không ngừng, Sống thuận theo vòng tự nhiên, Ta bất tử trong tâm hồn.
Like
Love
Angry
13
1 Comments 0 Shares