HNI 16-9
Bài Thơ Chương 42: Người
Vượt Qua Đông
Mùa đông đến, gió lạnh căm,
Cành cây trơ trụi, lá tàn rơi rụng.
Trong tâm hồn, nỗi lạnh ngấm,
Bao niềm tin tưởng như sắp phai tàn.
Người lặng bước giữa tuyết giăng,
Ánh mắt xa xăm mà lòng vẫn sáng.
Dẫu cho bão tố vây quanh,
Vẫn nuôi ngọn lửa thắp bằng niềm tin.
Đông không giết kẻ kiên cường,
Đông chỉ thử thách ai còn vững chí.
Người giữ lửa giữa mịt mùng,
Người ấy bất tử trong hồn nhân gian.
Qua bao tháng, bao đêm dài,
Trái tim không gục, đôi tay không thả.
Dẫu thân xác có rã rời,
Tinh thần bất khuất vẫn còn sáng ngời.
Người vượt đông, để lại đời,
Không vàng bạc, chỉ lời nhắn nhủ:
“Hãy tin xuân sẽ trở về,
Qua đêm lạnh giá, bình minh sẽ lên.”
Có những người ngã xuống rồi,
Tên tuổi lãng quên, thân hình tàn lụi.
Nhưng ý chí họ còn hoài,
Dẫn đường soi sáng cho bao thế hệ.
Người vượt đông, sống muôn đời,
Không trong thân xác, mà nơi tinh thần.
Lời họ nói, việc họ làm,
Như hạt giống mãi gieo vào đất trời.
Mùa đông đến, chẳng hãi ngại,
Vì xuân trong tim vẫn còn cháy sáng.
Người dũng cảm, kẻ kiên trì,
Sẽ hóa bất tử trong dòng thời gian.
Đọc thêm
Bài Thơ Chương 42: Người
Vượt Qua Đông
Mùa đông đến, gió lạnh căm,
Cành cây trơ trụi, lá tàn rơi rụng.
Trong tâm hồn, nỗi lạnh ngấm,
Bao niềm tin tưởng như sắp phai tàn.
Người lặng bước giữa tuyết giăng,
Ánh mắt xa xăm mà lòng vẫn sáng.
Dẫu cho bão tố vây quanh,
Vẫn nuôi ngọn lửa thắp bằng niềm tin.
Đông không giết kẻ kiên cường,
Đông chỉ thử thách ai còn vững chí.
Người giữ lửa giữa mịt mùng,
Người ấy bất tử trong hồn nhân gian.
Qua bao tháng, bao đêm dài,
Trái tim không gục, đôi tay không thả.
Dẫu thân xác có rã rời,
Tinh thần bất khuất vẫn còn sáng ngời.
Người vượt đông, để lại đời,
Không vàng bạc, chỉ lời nhắn nhủ:
“Hãy tin xuân sẽ trở về,
Qua đêm lạnh giá, bình minh sẽ lên.”
Có những người ngã xuống rồi,
Tên tuổi lãng quên, thân hình tàn lụi.
Nhưng ý chí họ còn hoài,
Dẫn đường soi sáng cho bao thế hệ.
Người vượt đông, sống muôn đời,
Không trong thân xác, mà nơi tinh thần.
Lời họ nói, việc họ làm,
Như hạt giống mãi gieo vào đất trời.
Mùa đông đến, chẳng hãi ngại,
Vì xuân trong tim vẫn còn cháy sáng.
Người dũng cảm, kẻ kiên trì,
Sẽ hóa bất tử trong dòng thời gian.
Đọc thêm
HNI 16-9
Bài Thơ Chương 42: Người
Vượt Qua Đông
Mùa đông đến, gió lạnh căm,
Cành cây trơ trụi, lá tàn rơi rụng.
Trong tâm hồn, nỗi lạnh ngấm,
Bao niềm tin tưởng như sắp phai tàn.
Người lặng bước giữa tuyết giăng,
Ánh mắt xa xăm mà lòng vẫn sáng.
Dẫu cho bão tố vây quanh,
Vẫn nuôi ngọn lửa thắp bằng niềm tin.
Đông không giết kẻ kiên cường,
Đông chỉ thử thách ai còn vững chí.
Người giữ lửa giữa mịt mùng,
Người ấy bất tử trong hồn nhân gian.
Qua bao tháng, bao đêm dài,
Trái tim không gục, đôi tay không thả.
Dẫu thân xác có rã rời,
Tinh thần bất khuất vẫn còn sáng ngời.
Người vượt đông, để lại đời,
Không vàng bạc, chỉ lời nhắn nhủ:
“Hãy tin xuân sẽ trở về,
Qua đêm lạnh giá, bình minh sẽ lên.”
Có những người ngã xuống rồi,
Tên tuổi lãng quên, thân hình tàn lụi.
Nhưng ý chí họ còn hoài,
Dẫn đường soi sáng cho bao thế hệ.
Người vượt đông, sống muôn đời,
Không trong thân xác, mà nơi tinh thần.
Lời họ nói, việc họ làm,
Như hạt giống mãi gieo vào đất trời.
Mùa đông đến, chẳng hãi ngại,
Vì xuân trong tim vẫn còn cháy sáng.
Người dũng cảm, kẻ kiên trì,
Sẽ hóa bất tử trong dòng thời gian.
Đọc thêm