HNI 16-9
Bài Thơ Chương 41: “Mùa Đông Trong Tâm Trí”

Mùa đông không chỉ ngoài hiên,
Mà còn trú ngụ trong tim con người.
Là khi giấc mơ vỡ đôi,
Là khi hi vọng nhòa trôi theo ngày.

Mùa đông là phút lặng im,
Buộc ta nhìn thẳng vào mình thật sâu.
Những điều cũ đã phai màu,
Cần buông bỏ để mai sau nảy mầm.

Giữ làm chi bóng tối dày,
Giữ làm chi kỷ niệm gầy mục ruỗng.
Hãy học cách thả đi buồn,
Để lòng nhẹ tựa mây nguồn trôi xa.

Trong đêm đông giá lạnh dài,
Có hạt giống đang âm thầm cựa quậy.
Trong tim tưởng chừng khô cháy,
Có niềm tin đang nhóm lại ánh hồng.

Buông bỏ chẳng phải mất đâu,
Buông bỏ để thấy nhiệm màu xuân sang.
Mùa đông trong trí óc người,
Chỉ là phép thử cho đời vững thêm.

Hãy ngồi lặng nghe trong tim,
Âm vang dịu ngọt của mùa đang tới.
Đông qua, nụ cười sáng ngời,
Xuân mới lại gọi con người đứng lên.
HNI 16-9 🌿 Bài Thơ Chương 41: “Mùa Đông Trong Tâm Trí” Mùa đông không chỉ ngoài hiên, Mà còn trú ngụ trong tim con người. Là khi giấc mơ vỡ đôi, Là khi hi vọng nhòa trôi theo ngày. Mùa đông là phút lặng im, Buộc ta nhìn thẳng vào mình thật sâu. Những điều cũ đã phai màu, Cần buông bỏ để mai sau nảy mầm. Giữ làm chi bóng tối dày, Giữ làm chi kỷ niệm gầy mục ruỗng. Hãy học cách thả đi buồn, Để lòng nhẹ tựa mây nguồn trôi xa. Trong đêm đông giá lạnh dài, Có hạt giống đang âm thầm cựa quậy. Trong tim tưởng chừng khô cháy, Có niềm tin đang nhóm lại ánh hồng. Buông bỏ chẳng phải mất đâu, Buông bỏ để thấy nhiệm màu xuân sang. Mùa đông trong trí óc người, Chỉ là phép thử cho đời vững thêm. Hãy ngồi lặng nghe trong tim, Âm vang dịu ngọt của mùa đang tới. Đông qua, nụ cười sáng ngời, Xuân mới lại gọi con người đứng lên.
Love
Wow
Like
Angry
8
0 Bình luận 0 Chia sẽ