HNI 16-9
Bài Thơ Chương 43: “Sợ Đông”

Mùa đông đến, gió ùa qua phố,
Người co ro trong lớp áo sờn.
Không dám bước ra ngoài gió,
Sợ lạnh lùng, sợ bóng đêm hơn.

Trong tâm trí, đông cũng thế,
Một nỗi sợ khiến bước chân chùng.
Người giữ chặt điều đã cũ,
Sợ buông tay để nhận cái mới.

Mùa đông đến đâu có hại,
Nó chỉ nhắc ta học buông bỏ thôi.
Nhưng ai run rẩy trong sợ hãi,
Sẽ tự giam mình cả cuộc đời.

Có người níu công việc hỏng,
Có người ôm mối tình phai.
Có người sợ học điều lạ,
Nên cả đời chỉ sống trong hoang hoải.

Sợ mùa đông là sai lầm,
Vì đông dạy ta biết trưởng thành.
Cái chết giả bên ngoài đất,
Ẩn mầm sống chờ nảy xanh.

Người dám đối diện giá băng,
Sẽ thấy xuân chờ ngay phía trước.
Người dám thay đổi, buông đi,
Sẽ tìm lại chính mình bất diệt.

Đông không đáng sợ thật đâu,
Chỉ có lòng người làm nó khắc nghiệt.
Nếu ta biết cách an nhiên,
Thì đông hóa bạn, chứ đâu là thù.
HNI 16-9 🌿 Bài Thơ Chương 43: “Sợ Đông” Mùa đông đến, gió ùa qua phố, Người co ro trong lớp áo sờn. Không dám bước ra ngoài gió, Sợ lạnh lùng, sợ bóng đêm hơn. Trong tâm trí, đông cũng thế, Một nỗi sợ khiến bước chân chùng. Người giữ chặt điều đã cũ, Sợ buông tay để nhận cái mới. Mùa đông đến đâu có hại, Nó chỉ nhắc ta học buông bỏ thôi. Nhưng ai run rẩy trong sợ hãi, Sẽ tự giam mình cả cuộc đời. Có người níu công việc hỏng, Có người ôm mối tình phai. Có người sợ học điều lạ, Nên cả đời chỉ sống trong hoang hoải. Sợ mùa đông là sai lầm, Vì đông dạy ta biết trưởng thành. Cái chết giả bên ngoài đất, Ẩn mầm sống chờ nảy xanh. Người dám đối diện giá băng, Sẽ thấy xuân chờ ngay phía trước. Người dám thay đổi, buông đi, Sẽ tìm lại chính mình bất diệt. Đông không đáng sợ thật đâu, Chỉ có lòng người làm nó khắc nghiệt. Nếu ta biết cách an nhiên, Thì đông hóa bạn, chứ đâu là thù.
Love
Like
Haha
Sad
Angry
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ