HNI 16-9
Bài Thơ Chương 44: Khúc Nhạc Cuối, Khởi Đầu Mới

Mùa đông khép cánh đồng vàng,
Lá rơi lặng lẽ, trời ngàn gió bay.
Tưởng chừng như đã hết ngày,
Nhưng trong đất tối, mầm cây sinh thành.

Tiếng ngân cuối của bản tình,
Không tắt hẳn, chỉ lặng thinh vang dài.
Đông là khúc nhạc chia tay,
Cũng là lời hẹn xuân mai quay về.

Có người sợ lạnh tái tê,
Không dám đối diện cơn mê đêm dài.
Có người an trú hôm nay,
Nhìn đông như bạn, chẳng hề sợ chi.

Bông tuyết rơi, trắng sân đi,
Nhưng trong giá buốt, xuân thì sẵn đâu.
Những hạt giống, những nhánh nâu,
Đang gom nhựa sống để sau bừng nở.

Đông dạy ta biết buông, chờ,
Biết rằng kết thúc cũng là mở đầu.
Khi đời khép lại nhịp mau,
Cũng là lúc bước sang câu nhạc khác.

Ai đi hết bốn mùa nhạc,
Sẽ hiểu đông chẳng phải hư vô.
Chỉ là lặng, chỉ là chờ,
Để xuân gõ cửa bất ngờ trong tim.
HNI 16-9 🌿 Bài Thơ Chương 44: Khúc Nhạc Cuối, Khởi Đầu Mới Mùa đông khép cánh đồng vàng, Lá rơi lặng lẽ, trời ngàn gió bay. Tưởng chừng như đã hết ngày, Nhưng trong đất tối, mầm cây sinh thành. Tiếng ngân cuối của bản tình, Không tắt hẳn, chỉ lặng thinh vang dài. Đông là khúc nhạc chia tay, Cũng là lời hẹn xuân mai quay về. Có người sợ lạnh tái tê, Không dám đối diện cơn mê đêm dài. Có người an trú hôm nay, Nhìn đông như bạn, chẳng hề sợ chi. Bông tuyết rơi, trắng sân đi, Nhưng trong giá buốt, xuân thì sẵn đâu. Những hạt giống, những nhánh nâu, Đang gom nhựa sống để sau bừng nở. Đông dạy ta biết buông, chờ, Biết rằng kết thúc cũng là mở đầu. Khi đời khép lại nhịp mau, Cũng là lúc bước sang câu nhạc khác. Ai đi hết bốn mùa nhạc, Sẽ hiểu đông chẳng phải hư vô. Chỉ là lặng, chỉ là chờ, Để xuân gõ cửa bất ngờ trong tim.
Love
Like
Haha
Sad
Angry
11
0 Bình luận 0 Chia sẽ