HNI 17-9
Bài Thơ – Khúc Ca Bốn Mùa Bất Tận

Xuân về nắng trải đầu non
Hạt gieo hy vọng sắt son vạn lần.
Mầm xanh hé nụ trong ngần,
Gió xuân dìu dặt, tình ngân đất trời.

Trẻ thơ nô giỡn vui tươi,
Giấc mơ trong sáng rạng ngời ban mai.
Bước chân khởi nghiệp đường dài,
Tin yêu thắp lửa, chẳng ngại chông gai.

Hạ sang nắng đỏ chan hòa,
Người đi bão tố, phong ba chẳng nề.
Mồ hôi đổ xuống tràn trề,
Đam mê rực cháy, say mê bước đường.

Có khi kiêu ngạo coi thường,
Ngọn lửa bồng bột dễ vương lỗi lầm.
Nhưng ai giữ chí kiên tâm,
Sẽ qua giông tố, âm thầm vươn lên.

Thu về lá rụng bên thềm,
Lúa vàng cúi nhẹ, êm đềm hồn quê.
Người thôi bon chen bộn bề,
Biết chia biết sẻ, tình thề sáng trong.

Thành công chẳng phải chất chồng,
Mà là giá trị vun trồng mai sau.
Cúi đầu lúa chín vàng màu,
Khiêm nhường đọng lại, ngọt ngào lòng nhân.

Đông sang tuyết phủ âm thầm,
Cành khô trơ trụi giữa ngần gió sương.
Người ngồi chiêm nghiệm vô thường,
Thả trôi phiền muộn, tình thương đọng đầy.

Đông không kết thúc tháng ngày,
Mà là khởi điểm vòng quay xuân về.
Một đời nhân thế lê thê,
Ai theo bốn mùa cũng về vĩnh hằng.

Xuân – Hạ – Thu – Đông nhịp nhàng,
Một vòng tuần tự, chứa chan nghĩa tình.
Sống sao thuận với thiên sinh,
Hồn trong sáng mãi, bóng hình còn lưu.
HNI 17-9 🌿 Bài Thơ – Khúc Ca Bốn Mùa Bất Tận Xuân về nắng trải đầu non Hạt gieo hy vọng sắt son vạn lần. Mầm xanh hé nụ trong ngần, Gió xuân dìu dặt, tình ngân đất trời. Trẻ thơ nô giỡn vui tươi, Giấc mơ trong sáng rạng ngời ban mai. Bước chân khởi nghiệp đường dài, Tin yêu thắp lửa, chẳng ngại chông gai. Hạ sang nắng đỏ chan hòa, Người đi bão tố, phong ba chẳng nề. Mồ hôi đổ xuống tràn trề, Đam mê rực cháy, say mê bước đường. Có khi kiêu ngạo coi thường, Ngọn lửa bồng bột dễ vương lỗi lầm. Nhưng ai giữ chí kiên tâm, Sẽ qua giông tố, âm thầm vươn lên. Thu về lá rụng bên thềm, Lúa vàng cúi nhẹ, êm đềm hồn quê. Người thôi bon chen bộn bề, Biết chia biết sẻ, tình thề sáng trong. Thành công chẳng phải chất chồng, Mà là giá trị vun trồng mai sau. Cúi đầu lúa chín vàng màu, Khiêm nhường đọng lại, ngọt ngào lòng nhân. Đông sang tuyết phủ âm thầm, Cành khô trơ trụi giữa ngần gió sương. Người ngồi chiêm nghiệm vô thường, Thả trôi phiền muộn, tình thương đọng đầy. Đông không kết thúc tháng ngày, Mà là khởi điểm vòng quay xuân về. Một đời nhân thế lê thê, Ai theo bốn mùa cũng về vĩnh hằng. Xuân – Hạ – Thu – Đông nhịp nhàng, Một vòng tuần tự, chứa chan nghĩa tình. Sống sao thuận với thiên sinh, Hồn trong sáng mãi, bóng hình còn lưu.
Love
Like
Angry
6
0 Comments 0 Shares