HCOIN 28/8 -B10.
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
TAM GIÁC VÀNG GIỮ MÀU XANH ĐẤT MẸ
Trên mảnh đất nghìn năm hồn sông núi,
Ba bàn tay nắm chặt giữa đại ngàn.
Chính phủ – doanh nhân – dân lành góp sức,
Thành tam giác vàng gìn giữ non ngàn.
Một phía dựng khung trời là chính phủ,
Với pháp quy – chiến lược – trái tim bền.
Không chỉ lệnh, mà soi đèn công lý,
Để môi sinh không chết giữa lời khen.
Một phía là doanh nghiệp – người khởi tạo,
Đừng chỉ vì lợi nhuận hóa vô tâm.
Hãy dựng nhà máy như gieo mầm trái,
Cho công nghệ xanh chảy khắp trăm năm.
Một phía là dân thường – người ở giữa,
Không đứng ngoài – chẳng ngoảnh mặt thờ ơ.
Mỗi hành động đều thành cây mầm sống,
Từ chợ – nhà – ruộng rẫy – đến giấc mơ.
Ba mũi nhọn ấy không còn riêng rẽ,
Không xếp hàng, không áp đặt – đua chen.
Họ cùng viết bản hiến chương trái đất,
Mỗi bước đi là một bước lắng nghe.
Chính phủ – Người Dẫn Đường Bằng Tâm Thế
Không đơn thuần là luật – là mệnh lệnh,
Chính phủ nay như nhạc trưởng vững vàng.
Phát triển bền – xanh – bao trùm mọi hướng,
Đưa môi trường về giữa bản quy hoạch.
Không đánh đổi rừng thiêng lấy đô thị,
Không đào sông chặt núi để làm đường.
Chính sách xanh đi từ tim đến trí,
Mỗi công trình là bài học yêu thương.
Doanh nghiệp – Người Gieo Hạt Giữa Thị Trường
Không còn nữa những ông trùm huỷ diệt,
Không còn ai núp bóng dưới vàng son.
Doanh nghiệp mới là bạn đồng hành thật,
Sản xuất xanh – vận hành sạch – chở hồn.
Họ không chỉ nói mà làm bằng chứng,
Từng dây chuyền đổi rác thải thành hoa.
Từ năng lượng tái sinh nơi mái ngói,
Đến sản phẩm bền vững đến từng nhà.
Họ liên kết với nông dân trồng rừng,
Tái tạo đất – giữ dòng sông hiền hòa.
Kinh doanh nay chẳng còn chỉ lợi nhuận,
Mà là trách nhiệm với mai sau ta.
Nhân dân – Người Canh Gác Sự Bền Vững
Không ai đứng ngoài cuộc chơi môi trường,
Mỗi người dân là mắt lưới sinh thái.
Từ chiếc túi – ly nhựa – hành vi nhỏ,
Đến hành trình không rác thải hằng ngày.
Người nông dân hiểu đất đang hấp hối,
Người công nhân biết khói bụi là đau.
Người trẻ em lên mạng chia lời cảnh báo,
Và người già dạy cháu trồng xanh màu.
Cộng đồng hóa trách nhiệm như nhựa sống,
Từ thôn làng đến phố thị đông vui.
Chợ không bán đồ bao bì nhựa nữa,
Quán cà phê thay ly bằng tre – gỗ – cười.
Tam Giác Vàng – Ba Vai Gánh Trái Đất
Khi chính phủ mở lòng ra cùng lắng,
Doanh nhân thôi chiếm đoạt đất hoang sơ.
Và người dân trở thành nhà giám sát,
Trái Đất vui – không còn rớm lệ mờ.
Cùng nhau ký bản tuyên ngôn xanh thẳm:
“Bảo vệ môi trường không phải việc riêng!”
Mà là sứ mệnh của từng nhịp thở,
Của mỗi mùa – của từng sự tái sinh.
Lời Gửi Cho Mai Sau
Mai sau ơi, nếu cháu nghe chuyện kể,
Về thời này – có những người ba bên:
Chính phủ – doanh nghiệp – và nhân thế,
Đã cùng nhau cứu lấy cõi thân quen.
Không có anh hùng đơn độc cứu trái đất,
Chỉ có những liên minh thật bền lâu.
Tam giác vàng – ba ngọn lửa chói lọi,
Cháy giữa đời – thành ánh sáng nhiệm mầu.
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
TAM GIÁC VÀNG GIỮ MÀU XANH ĐẤT MẸ
Trên mảnh đất nghìn năm hồn sông núi,
Ba bàn tay nắm chặt giữa đại ngàn.
Chính phủ – doanh nhân – dân lành góp sức,
Thành tam giác vàng gìn giữ non ngàn.
Một phía dựng khung trời là chính phủ,
Với pháp quy – chiến lược – trái tim bền.
Không chỉ lệnh, mà soi đèn công lý,
Để môi sinh không chết giữa lời khen.
Một phía là doanh nghiệp – người khởi tạo,
Đừng chỉ vì lợi nhuận hóa vô tâm.
Hãy dựng nhà máy như gieo mầm trái,
Cho công nghệ xanh chảy khắp trăm năm.
Một phía là dân thường – người ở giữa,
Không đứng ngoài – chẳng ngoảnh mặt thờ ơ.
Mỗi hành động đều thành cây mầm sống,
Từ chợ – nhà – ruộng rẫy – đến giấc mơ.
Ba mũi nhọn ấy không còn riêng rẽ,
Không xếp hàng, không áp đặt – đua chen.
Họ cùng viết bản hiến chương trái đất,
Mỗi bước đi là một bước lắng nghe.
Chính phủ – Người Dẫn Đường Bằng Tâm Thế
Không đơn thuần là luật – là mệnh lệnh,
Chính phủ nay như nhạc trưởng vững vàng.
Phát triển bền – xanh – bao trùm mọi hướng,
Đưa môi trường về giữa bản quy hoạch.
Không đánh đổi rừng thiêng lấy đô thị,
Không đào sông chặt núi để làm đường.
Chính sách xanh đi từ tim đến trí,
Mỗi công trình là bài học yêu thương.
Doanh nghiệp – Người Gieo Hạt Giữa Thị Trường
Không còn nữa những ông trùm huỷ diệt,
Không còn ai núp bóng dưới vàng son.
Doanh nghiệp mới là bạn đồng hành thật,
Sản xuất xanh – vận hành sạch – chở hồn.
Họ không chỉ nói mà làm bằng chứng,
Từng dây chuyền đổi rác thải thành hoa.
Từ năng lượng tái sinh nơi mái ngói,
Đến sản phẩm bền vững đến từng nhà.
Họ liên kết với nông dân trồng rừng,
Tái tạo đất – giữ dòng sông hiền hòa.
Kinh doanh nay chẳng còn chỉ lợi nhuận,
Mà là trách nhiệm với mai sau ta.
Nhân dân – Người Canh Gác Sự Bền Vững
Không ai đứng ngoài cuộc chơi môi trường,
Mỗi người dân là mắt lưới sinh thái.
Từ chiếc túi – ly nhựa – hành vi nhỏ,
Đến hành trình không rác thải hằng ngày.
Người nông dân hiểu đất đang hấp hối,
Người công nhân biết khói bụi là đau.
Người trẻ em lên mạng chia lời cảnh báo,
Và người già dạy cháu trồng xanh màu.
Cộng đồng hóa trách nhiệm như nhựa sống,
Từ thôn làng đến phố thị đông vui.
Chợ không bán đồ bao bì nhựa nữa,
Quán cà phê thay ly bằng tre – gỗ – cười.
Tam Giác Vàng – Ba Vai Gánh Trái Đất
Khi chính phủ mở lòng ra cùng lắng,
Doanh nhân thôi chiếm đoạt đất hoang sơ.
Và người dân trở thành nhà giám sát,
Trái Đất vui – không còn rớm lệ mờ.
Cùng nhau ký bản tuyên ngôn xanh thẳm:
“Bảo vệ môi trường không phải việc riêng!”
Mà là sứ mệnh của từng nhịp thở,
Của mỗi mùa – của từng sự tái sinh.
Lời Gửi Cho Mai Sau
Mai sau ơi, nếu cháu nghe chuyện kể,
Về thời này – có những người ba bên:
Chính phủ – doanh nghiệp – và nhân thế,
Đã cùng nhau cứu lấy cõi thân quen.
Không có anh hùng đơn độc cứu trái đất,
Chỉ có những liên minh thật bền lâu.
Tam giác vàng – ba ngọn lửa chói lọi,
Cháy giữa đời – thành ánh sáng nhiệm mầu.
HCOIN 28/8 -B10.
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
📙TAM GIÁC VÀNG GIỮ MÀU XANH ĐẤT MẸ
Trên mảnh đất nghìn năm hồn sông núi,
Ba bàn tay nắm chặt giữa đại ngàn.
Chính phủ – doanh nhân – dân lành góp sức,
Thành tam giác vàng gìn giữ non ngàn.
Một phía dựng khung trời là chính phủ,
Với pháp quy – chiến lược – trái tim bền.
Không chỉ lệnh, mà soi đèn công lý,
Để môi sinh không chết giữa lời khen.
Một phía là doanh nghiệp – người khởi tạo,
Đừng chỉ vì lợi nhuận hóa vô tâm.
Hãy dựng nhà máy như gieo mầm trái,
Cho công nghệ xanh chảy khắp trăm năm.
Một phía là dân thường – người ở giữa,
Không đứng ngoài – chẳng ngoảnh mặt thờ ơ.
Mỗi hành động đều thành cây mầm sống,
Từ chợ – nhà – ruộng rẫy – đến giấc mơ.
Ba mũi nhọn ấy không còn riêng rẽ,
Không xếp hàng, không áp đặt – đua chen.
Họ cùng viết bản hiến chương trái đất,
Mỗi bước đi là một bước lắng nghe.
Chính phủ – Người Dẫn Đường Bằng Tâm Thế
Không đơn thuần là luật – là mệnh lệnh,
Chính phủ nay như nhạc trưởng vững vàng.
Phát triển bền – xanh – bao trùm mọi hướng,
Đưa môi trường về giữa bản quy hoạch.
Không đánh đổi rừng thiêng lấy đô thị,
Không đào sông chặt núi để làm đường.
Chính sách xanh đi từ tim đến trí,
Mỗi công trình là bài học yêu thương.
Doanh nghiệp – Người Gieo Hạt Giữa Thị Trường
Không còn nữa những ông trùm huỷ diệt,
Không còn ai núp bóng dưới vàng son.
Doanh nghiệp mới là bạn đồng hành thật,
Sản xuất xanh – vận hành sạch – chở hồn.
Họ không chỉ nói mà làm bằng chứng,
Từng dây chuyền đổi rác thải thành hoa.
Từ năng lượng tái sinh nơi mái ngói,
Đến sản phẩm bền vững đến từng nhà.
Họ liên kết với nông dân trồng rừng,
Tái tạo đất – giữ dòng sông hiền hòa.
Kinh doanh nay chẳng còn chỉ lợi nhuận,
Mà là trách nhiệm với mai sau ta.
Nhân dân – Người Canh Gác Sự Bền Vững
Không ai đứng ngoài cuộc chơi môi trường,
Mỗi người dân là mắt lưới sinh thái.
Từ chiếc túi – ly nhựa – hành vi nhỏ,
Đến hành trình không rác thải hằng ngày.
Người nông dân hiểu đất đang hấp hối,
Người công nhân biết khói bụi là đau.
Người trẻ em lên mạng chia lời cảnh báo,
Và người già dạy cháu trồng xanh màu.
Cộng đồng hóa trách nhiệm như nhựa sống,
Từ thôn làng đến phố thị đông vui.
Chợ không bán đồ bao bì nhựa nữa,
Quán cà phê thay ly bằng tre – gỗ – cười.
Tam Giác Vàng – Ba Vai Gánh Trái Đất
Khi chính phủ mở lòng ra cùng lắng,
Doanh nhân thôi chiếm đoạt đất hoang sơ.
Và người dân trở thành nhà giám sát,
Trái Đất vui – không còn rớm lệ mờ.
Cùng nhau ký bản tuyên ngôn xanh thẳm:
“Bảo vệ môi trường không phải việc riêng!”
Mà là sứ mệnh của từng nhịp thở,
Của mỗi mùa – của từng sự tái sinh.
Lời Gửi Cho Mai Sau
Mai sau ơi, nếu cháu nghe chuyện kể,
Về thời này – có những người ba bên:
Chính phủ – doanh nghiệp – và nhân thế,
Đã cùng nhau cứu lấy cõi thân quen.
Không có anh hùng đơn độc cứu trái đất,
Chỉ có những liên minh thật bền lâu.
Tam giác vàng – ba ngọn lửa chói lọi,
Cháy giữa đời – thành ánh sáng nhiệm mầu.