HNI 28-8
Bài Thơ Chương 33: Chiếc Đèn Chánh Niệm
Giữa bóng tối của tâm hồn,
Có chiếc đèn nhỏ chờ được thắp.
Một hơi thở chậm và sâu,
Cả đại dương lòng người yên lặng.
Chánh niệm như giọt sương mai,
Trong trẻo rửa sạch u mê.
Chánh niệm như ngọn nến vàng,
Xua tan đêm dài nghi ngại.
Khi giận dữ bùng lên trong ngực,
Hít thật sâu để thấy mình.
Khi sợ hãi làm run đôi mắt,
Thở nhẹ nhàng, bóng tối tan đi.
Mỗi bước chân trong tĩnh lặng,
Là nhịp trống dẫn vào an nhiên.
Mỗi nụ cười thật hiện hữu,
Là ánh sáng soi nội tâm.
Đừng chạy trốn khỏi đêm đen,
Hãy thắp đèn giữa màn u ám.
Đêm không còn là kẻ thù,
Mà là nơi ánh sáng tỏa rạng.
Chánh niệm không cần cao xa,
Chỉ một chén trà, một nụ cười.
Nhưng trong giản dị ấy,
Cả vũ trụ được soi chiếu.
Người tỉnh thức như ngọn hải đăng,
Dẫn thuyền đời ra khỏi sóng gió.
Người quên mình trong vội vã,
Lạc lối trong bóng tối vô minh.
Hãy cùng nhau thắp chánh niệm,
Để thế giới sáng từ trong tim.
Đọc thêm
Bài Thơ Chương 33: Chiếc Đèn Chánh Niệm
Giữa bóng tối của tâm hồn,
Có chiếc đèn nhỏ chờ được thắp.
Một hơi thở chậm và sâu,
Cả đại dương lòng người yên lặng.
Chánh niệm như giọt sương mai,
Trong trẻo rửa sạch u mê.
Chánh niệm như ngọn nến vàng,
Xua tan đêm dài nghi ngại.
Khi giận dữ bùng lên trong ngực,
Hít thật sâu để thấy mình.
Khi sợ hãi làm run đôi mắt,
Thở nhẹ nhàng, bóng tối tan đi.
Mỗi bước chân trong tĩnh lặng,
Là nhịp trống dẫn vào an nhiên.
Mỗi nụ cười thật hiện hữu,
Là ánh sáng soi nội tâm.
Đừng chạy trốn khỏi đêm đen,
Hãy thắp đèn giữa màn u ám.
Đêm không còn là kẻ thù,
Mà là nơi ánh sáng tỏa rạng.
Chánh niệm không cần cao xa,
Chỉ một chén trà, một nụ cười.
Nhưng trong giản dị ấy,
Cả vũ trụ được soi chiếu.
Người tỉnh thức như ngọn hải đăng,
Dẫn thuyền đời ra khỏi sóng gió.
Người quên mình trong vội vã,
Lạc lối trong bóng tối vô minh.
Hãy cùng nhau thắp chánh niệm,
Để thế giới sáng từ trong tim.
Đọc thêm
HNI 28-8
Bài Thơ Chương 33: Chiếc Đèn Chánh Niệm
Giữa bóng tối của tâm hồn,
Có chiếc đèn nhỏ chờ được thắp.
Một hơi thở chậm và sâu,
Cả đại dương lòng người yên lặng.
Chánh niệm như giọt sương mai,
Trong trẻo rửa sạch u mê.
Chánh niệm như ngọn nến vàng,
Xua tan đêm dài nghi ngại.
Khi giận dữ bùng lên trong ngực,
Hít thật sâu để thấy mình.
Khi sợ hãi làm run đôi mắt,
Thở nhẹ nhàng, bóng tối tan đi.
Mỗi bước chân trong tĩnh lặng,
Là nhịp trống dẫn vào an nhiên.
Mỗi nụ cười thật hiện hữu,
Là ánh sáng soi nội tâm.
Đừng chạy trốn khỏi đêm đen,
Hãy thắp đèn giữa màn u ám.
Đêm không còn là kẻ thù,
Mà là nơi ánh sáng tỏa rạng.
Chánh niệm không cần cao xa,
Chỉ một chén trà, một nụ cười.
Nhưng trong giản dị ấy,
Cả vũ trụ được soi chiếu.
Người tỉnh thức như ngọn hải đăng,
Dẫn thuyền đời ra khỏi sóng gió.
Người quên mình trong vội vã,
Lạc lối trong bóng tối vô minh.
Hãy cùng nhau thắp chánh niệm,
Để thế giới sáng từ trong tim.
Đọc thêm