HNI 28-8
Bài Thơ Chương 35: Ngọn Đèn Tha Thứ
Có những vết thương không tên
Nằm sâu như đáy biển
Ta ôm giữ từng mảnh vụn
Rớm máu giữa ban ngày
Hận thù đốt cạn bình yên
Biển lòng hóa sa mạc
Một tiếng thở cũng nặng
Một giấc ngủ cũng đau
Tha thứ không xóa quá khứ
Chỉ tháo xiềng trái tim
Để bước chân thôi nặng
Để mắt nhìn dịu hiền
Ta tập buông từng chút
Như lá rời cơn mưa
Như sương tan mặt trời
Lặng lẽ mà cứu rỗi
Hiểu rồi mới có thể thương
Thương rồi mới dám tha
Tha rồi mới tự do
Tự do rồi mới sống
Kẻ làm ta tổn thương
Cũng đang khát bình an
Bóng tối trong mắt họ
Từng giống bóng tối ta
Ta thắp ngọn đèn nhỏ
Đặt giữa chiếc cầu xưa
Mời nhau qua bờ sáng
Lặng im nghe lòng mềm
Từ nay, hận làm phân bón
Cho mùa yêu nở hoa.
Bài Thơ Chương 35: Ngọn Đèn Tha Thứ
Có những vết thương không tên
Nằm sâu như đáy biển
Ta ôm giữ từng mảnh vụn
Rớm máu giữa ban ngày
Hận thù đốt cạn bình yên
Biển lòng hóa sa mạc
Một tiếng thở cũng nặng
Một giấc ngủ cũng đau
Tha thứ không xóa quá khứ
Chỉ tháo xiềng trái tim
Để bước chân thôi nặng
Để mắt nhìn dịu hiền
Ta tập buông từng chút
Như lá rời cơn mưa
Như sương tan mặt trời
Lặng lẽ mà cứu rỗi
Hiểu rồi mới có thể thương
Thương rồi mới dám tha
Tha rồi mới tự do
Tự do rồi mới sống
Kẻ làm ta tổn thương
Cũng đang khát bình an
Bóng tối trong mắt họ
Từng giống bóng tối ta
Ta thắp ngọn đèn nhỏ
Đặt giữa chiếc cầu xưa
Mời nhau qua bờ sáng
Lặng im nghe lòng mềm
Từ nay, hận làm phân bón
Cho mùa yêu nở hoa.
HNI 28-8
🌸 Bài Thơ Chương 35: Ngọn Đèn Tha Thứ
Có những vết thương không tên
Nằm sâu như đáy biển
Ta ôm giữ từng mảnh vụn
Rớm máu giữa ban ngày
Hận thù đốt cạn bình yên
Biển lòng hóa sa mạc
Một tiếng thở cũng nặng
Một giấc ngủ cũng đau
Tha thứ không xóa quá khứ
Chỉ tháo xiềng trái tim
Để bước chân thôi nặng
Để mắt nhìn dịu hiền
Ta tập buông từng chút
Như lá rời cơn mưa
Như sương tan mặt trời
Lặng lẽ mà cứu rỗi
Hiểu rồi mới có thể thương
Thương rồi mới dám tha
Tha rồi mới tự do
Tự do rồi mới sống
Kẻ làm ta tổn thương
Cũng đang khát bình an
Bóng tối trong mắt họ
Từng giống bóng tối ta
Ta thắp ngọn đèn nhỏ
Đặt giữa chiếc cầu xưa
Mời nhau qua bờ sáng
Lặng im nghe lòng mềm
Từ nay, hận làm phân bón
Cho mùa yêu nở hoa.