HNI 28-8
Bài Thơ Chương 36: Nguồn Sáng Yêu Thương
Yêu thương là giọt nắng mai,
Đánh thức đóa hoa sau đêm dài.
Yêu thương là dòng suối mát,
Xoa dịu trái tim khô cằn.
Một cái ôm, một lời chào,
Có thể cứu một ngày ảm đạm.
Một ánh mắt đầy cảm thông,
Soi sáng cả đời cô quạnh.
Yêu thương chẳng hề cạn kiệt,
Càng cho đi càng thêm nhiều.
Như ngọn lửa chia muôn nến,
Càng sáng rực cả nhân gian.
Hận thù chỉ như mây đen,
Thoáng che khuất mặt trời hiền.
Khi yêu thương khẽ bừng lên,
Bóng tối tự tan biến mất.
Người già cần một lời hỏi,
Đứa trẻ cần một vòng tay.
Kẻ lạc lối cần ánh sáng,
Và ánh sáng chính là yêu.
Yêu thương không là lý thuyết,
Mà trong từng cử chỉ nhỏ.
Một bàn tay chìa ra,
Là ngọn đèn trong bão tố.
Nếu trái tim ai cũng sáng,
Thế giới này chẳng còn lạnh.
Nếu yêu thương lan khắp nơi,
Đêm dài cũng hóa bình minh.
Yêu thương là nguồn sáng,
Vô tận giữa cuộc đời.
Đọc thêm
Bài Thơ Chương 36: Nguồn Sáng Yêu Thương
Yêu thương là giọt nắng mai,
Đánh thức đóa hoa sau đêm dài.
Yêu thương là dòng suối mát,
Xoa dịu trái tim khô cằn.
Một cái ôm, một lời chào,
Có thể cứu một ngày ảm đạm.
Một ánh mắt đầy cảm thông,
Soi sáng cả đời cô quạnh.
Yêu thương chẳng hề cạn kiệt,
Càng cho đi càng thêm nhiều.
Như ngọn lửa chia muôn nến,
Càng sáng rực cả nhân gian.
Hận thù chỉ như mây đen,
Thoáng che khuất mặt trời hiền.
Khi yêu thương khẽ bừng lên,
Bóng tối tự tan biến mất.
Người già cần một lời hỏi,
Đứa trẻ cần một vòng tay.
Kẻ lạc lối cần ánh sáng,
Và ánh sáng chính là yêu.
Yêu thương không là lý thuyết,
Mà trong từng cử chỉ nhỏ.
Một bàn tay chìa ra,
Là ngọn đèn trong bão tố.
Nếu trái tim ai cũng sáng,
Thế giới này chẳng còn lạnh.
Nếu yêu thương lan khắp nơi,
Đêm dài cũng hóa bình minh.
Yêu thương là nguồn sáng,
Vô tận giữa cuộc đời.
Đọc thêm
HNI 28-8
Bài Thơ Chương 36: Nguồn Sáng Yêu Thương
Yêu thương là giọt nắng mai,
Đánh thức đóa hoa sau đêm dài.
Yêu thương là dòng suối mát,
Xoa dịu trái tim khô cằn.
Một cái ôm, một lời chào,
Có thể cứu một ngày ảm đạm.
Một ánh mắt đầy cảm thông,
Soi sáng cả đời cô quạnh.
Yêu thương chẳng hề cạn kiệt,
Càng cho đi càng thêm nhiều.
Như ngọn lửa chia muôn nến,
Càng sáng rực cả nhân gian.
Hận thù chỉ như mây đen,
Thoáng che khuất mặt trời hiền.
Khi yêu thương khẽ bừng lên,
Bóng tối tự tan biến mất.
Người già cần một lời hỏi,
Đứa trẻ cần một vòng tay.
Kẻ lạc lối cần ánh sáng,
Và ánh sáng chính là yêu.
Yêu thương không là lý thuyết,
Mà trong từng cử chỉ nhỏ.
Một bàn tay chìa ra,
Là ngọn đèn trong bão tố.
Nếu trái tim ai cũng sáng,
Thế giới này chẳng còn lạnh.
Nếu yêu thương lan khắp nơi,
Đêm dài cũng hóa bình minh.
Yêu thương là nguồn sáng,
Vô tận giữa cuộc đời.
Đọc thêm