HNI 28/8-
Bài thơ chương 22
Hy sinh để người khác nở nụ cười
(Lê Đình Hải)
Có những bàn tay lặng thầm giấu vết,
Chỉ để gieo đời một đóa hoa tươi.
Có những bước chân ngược dòng mỏi mệt,
Vẫn chọn hy sinh cho người khác nụ cười.
Hạnh phúc nào chẳng vương mùi nước mắt,
Niềm vui nào chẳng thắp bởi đau thương.
Người ngã xuống, nhưng ánh nhìn sáng mắt,
Trao cho nhân gian khát vọng phi thường.
Hy sinh ấy chẳng cần ai ca ngợi,
Chẳng mong đời khắc chữ đá vàng.
Chỉ mong một sớm mai đầy nắng mới,
Trẻ thơ reo cười giữa phố xôn xang.
Có khi là giọt mồ hôi thấm đất,
Cho mùa vàng trĩu hạt quê hương.
Có khi là giấc mơ chưa kịp thật,
Đành gửi lại sau lưng, để người khác lên đường.
Hy sinh chẳng phải là điều to tát,
Mà từ trong từng việc rất đời thường.
Một nụ cười, một bàn tay, ánh mắt,
Đủ nâng hồn người khỏi vực tối buồn thương.
Những người cha lặng lẽ nơi xưởng máy,
Những người mẹ tần tảo buổi chợ sương.
Những người con khoác áo màu trận mạc,
Đều dệt cho đời bao hạnh phúc phi thường.
Nếu đời ta chỉ sống cho riêng mình,
Thì nụ cười sẽ chóng tàn, chóng úa.
Nhưng khi biết chia nửa phần ánh sáng,
Cả nhân gian sẽ rạng rỡ chan hòa.
Thế giới lớn lên từ từng hy sinh nhỏ,
Như dòng sông chảy bởi nghìn suối trong.
Nụ cười nở ra, lòng người ấm đỏ,
Vì có những trái tim trao hết cho cộng đồng.
HNI 28/8- 📕 Bài thơ chương 22 Hy sinh để người khác nở nụ cười (Lê Đình Hải) Có những bàn tay lặng thầm giấu vết, Chỉ để gieo đời một đóa hoa tươi. Có những bước chân ngược dòng mỏi mệt, Vẫn chọn hy sinh cho người khác nụ cười. Hạnh phúc nào chẳng vương mùi nước mắt, Niềm vui nào chẳng thắp bởi đau thương. Người ngã xuống, nhưng ánh nhìn sáng mắt, Trao cho nhân gian khát vọng phi thường. Hy sinh ấy chẳng cần ai ca ngợi, Chẳng mong đời khắc chữ đá vàng. Chỉ mong một sớm mai đầy nắng mới, Trẻ thơ reo cười giữa phố xôn xang. Có khi là giọt mồ hôi thấm đất, Cho mùa vàng trĩu hạt quê hương. Có khi là giấc mơ chưa kịp thật, Đành gửi lại sau lưng, để người khác lên đường. Hy sinh chẳng phải là điều to tát, Mà từ trong từng việc rất đời thường. Một nụ cười, một bàn tay, ánh mắt, Đủ nâng hồn người khỏi vực tối buồn thương. Những người cha lặng lẽ nơi xưởng máy, Những người mẹ tần tảo buổi chợ sương. Những người con khoác áo màu trận mạc, Đều dệt cho đời bao hạnh phúc phi thường. Nếu đời ta chỉ sống cho riêng mình, Thì nụ cười sẽ chóng tàn, chóng úa. Nhưng khi biết chia nửa phần ánh sáng, Cả nhân gian sẽ rạng rỡ chan hòa. Thế giới lớn lên từ từng hy sinh nhỏ, Như dòng sông chảy bởi nghìn suối trong. Nụ cười nở ra, lòng người ấm đỏ, Vì có những trái tim trao hết cho cộng đồng.
Love
Like
Haha
25
8 Bình luận 0 Chia sẽ