HNI 28/8: Bài thơ chương 18
Khắc tên mình trên con đường gian khó
(Lê Đình Hải)
Trên con đường gập ghềnh sỏi đá,
Bước chân ta chẳng ngại dặm trường.
Mỗi vết thương là một vết hằn,
Khắc sâu chữ Niềm tin trên đất cứng.

Gió ngược chiều xô nghiêng vai mỏi,
Bụi trần vương cay xót đôi mi.
Nhưng tim nóng chẳng bao giờ tắt,
Đường chông gai thành lửa tôi rèn.

Có đêm tối không trăng không sao,
Chỉ còn nhịp thở hòa cùng bóng đêm.
Ta tự viết tên mình trên bóng tối,
Như khẳng định: “Ta vẫn tồn tại!”

Không ai trải thảm hoa hồng dẫn lối,
Không ai thay máu chảy mồ hôi.
Chỉ bàn chân chai sạn khắc dấu,
Mỗi bước đi hóa tượng đài đời.

Ngày mai, khi người sau dừng bước,
Ngước nhìn dấu khắc trên đá sỏi mòn,
Họ sẽ biết một người từng đi qua,
Bằng sức mạnh lòng tin, ý chí.

Tên ta chẳng cần vàng son phủ,
Chỉ cần gió hát giữa ngàn khơi.
Khắc tên mình nơi con đường gian khó,
Để đời sau còn gọi tiếng Con Người.
HNI 28/8: 📕Bài thơ chương 18 Khắc tên mình trên con đường gian khó (Lê Đình Hải) Trên con đường gập ghềnh sỏi đá, Bước chân ta chẳng ngại dặm trường. Mỗi vết thương là một vết hằn, Khắc sâu chữ Niềm tin trên đất cứng. Gió ngược chiều xô nghiêng vai mỏi, Bụi trần vương cay xót đôi mi. Nhưng tim nóng chẳng bao giờ tắt, Đường chông gai thành lửa tôi rèn. Có đêm tối không trăng không sao, Chỉ còn nhịp thở hòa cùng bóng đêm. Ta tự viết tên mình trên bóng tối, Như khẳng định: “Ta vẫn tồn tại!” Không ai trải thảm hoa hồng dẫn lối, Không ai thay máu chảy mồ hôi. Chỉ bàn chân chai sạn khắc dấu, Mỗi bước đi hóa tượng đài đời. Ngày mai, khi người sau dừng bước, Ngước nhìn dấu khắc trên đá sỏi mòn, Họ sẽ biết một người từng đi qua, Bằng sức mạnh lòng tin, ý chí. Tên ta chẳng cần vàng son phủ, Chỉ cần gió hát giữa ngàn khơi. Khắc tên mình nơi con đường gian khó, Để đời sau còn gọi tiếng Con Người.
Love
Like
Wow
Yay
26
6 Bình luận 0 Chia sẽ