HNI 28-8
Bài Thơ Chương 37: Ngọn Đèn Trí Tuệ

U mê phủ kín mắt người,

Lạc trong sương mù tối tăm.

Tưởng rằng vàng là hạnh phúc,

Tưởng quyền lực hóa thiên đường.

Nhưng trí tuệ là ngọn đèn,

Soi bản chất mọi hiện tượng.

Thấy rõ điều nên buông bỏ,

Hiểu điều nào đáng giữ gìn.

Một tia sáng cũng đủ rồi,

Đêm sâu chẳng còn đáng sợ.

Người trí chẳng chạy theo đông,

Chỉ thuận lẽ của sự thật.

U mê giống bóng đêm dài,

Vừa lạnh vừa gieo sợ hãi.

Trí tuệ như bình minh mới,

Bừng lên, muôn vật sáng trong.

Có tri thức mà thiếu trí,

Dễ thành dao cứa nhân gian.

Có trí tuệ, thêm từ bi,

Thế giới hóa ngôi nhà hiền.

Người trí không cần ồn ào,

Không khoe khoang điều mình biết.

Khiêm nhường như dòng suối trong,

Chảy mãi mà chẳng vơi cạn.

Trí tuệ dạy ta nhìn rõ,

Ngay trong khổ vẫn có hoa.

U mê dẫu kéo ta xuống,

Nhưng ánh sáng chẳng mất đi.

Một ngọn đèn thắp trong lòng,

Phá tan bóng tối ngàn năm.
HNI 28-8 🌸 Bài Thơ Chương 37: Ngọn Đèn Trí Tuệ U mê phủ kín mắt người, Lạc trong sương mù tối tăm. Tưởng rằng vàng là hạnh phúc, Tưởng quyền lực hóa thiên đường. Nhưng trí tuệ là ngọn đèn, Soi bản chất mọi hiện tượng. Thấy rõ điều nên buông bỏ, Hiểu điều nào đáng giữ gìn. Một tia sáng cũng đủ rồi, Đêm sâu chẳng còn đáng sợ. Người trí chẳng chạy theo đông, Chỉ thuận lẽ của sự thật. U mê giống bóng đêm dài, Vừa lạnh vừa gieo sợ hãi. Trí tuệ như bình minh mới, Bừng lên, muôn vật sáng trong. Có tri thức mà thiếu trí, Dễ thành dao cứa nhân gian. Có trí tuệ, thêm từ bi, Thế giới hóa ngôi nhà hiền. Người trí không cần ồn ào, Không khoe khoang điều mình biết. Khiêm nhường như dòng suối trong, Chảy mãi mà chẳng vơi cạn. Trí tuệ dạy ta nhìn rõ, Ngay trong khổ vẫn có hoa. U mê dẫu kéo ta xuống, Nhưng ánh sáng chẳng mất đi. Một ngọn đèn thắp trong lòng, Phá tan bóng tối ngàn năm.
Love
Like
Angry
25
5 Bình luận 0 Chia sẽ