HNI 29-8
Bài Thơ Chương 39: Tĩnh Lặng

Giữa đêm dài sâu thẳm,

Ta nghe rõ nhịp tim mình.

Trong tĩnh lặng bóng tối,

Nảy mầm hạt giống bình an.

Không tiếng động, hồn lắng,

Mọi bon chen lùi xa dần.

Như suối ngừng róc rách,

Phản chiếu cả vòm trời xanh.

Bóng tối không còn đáng sợ,

Khi ta ngồi yên thở nhẹ.

Ánh sáng không cần vội vã,

Cũng từ đó mà bừng lên.

Một hơi thở tĩnh lặng,

Xóa muộn phiền từng ngày qua.

Một khoảnh khắc đứng yên,

Trí tuệ hiển lộ như sao sáng.

Đêm chính là thầy dạy,

Về kiên nhẫn và chờ đợi.

Rừng chính là bạn hiền,

Giữ bí mật của an nhiên.

Hạt mầm trong lòng đất,

Cần tĩnh lặng để vươn cao.

Con người trong phong ba,

Cần dừng lại để sáng lòng.

Tĩnh lặng như vòng tay,

Ôm trọn cả trời đất.

Bóng tối thành nền nhạc,

Cho ánh sáng rực rỡ vang lên.

Ai tìm thấy tĩnh lặng,

Người ấy tìm thấy chính mình.
HNI 29-8 🌸 Bài Thơ Chương 39: Tĩnh Lặng Giữa đêm dài sâu thẳm, Ta nghe rõ nhịp tim mình. Trong tĩnh lặng bóng tối, Nảy mầm hạt giống bình an. Không tiếng động, hồn lắng, Mọi bon chen lùi xa dần. Như suối ngừng róc rách, Phản chiếu cả vòm trời xanh. Bóng tối không còn đáng sợ, Khi ta ngồi yên thở nhẹ. Ánh sáng không cần vội vã, Cũng từ đó mà bừng lên. Một hơi thở tĩnh lặng, Xóa muộn phiền từng ngày qua. Một khoảnh khắc đứng yên, Trí tuệ hiển lộ như sao sáng. Đêm chính là thầy dạy, Về kiên nhẫn và chờ đợi. Rừng chính là bạn hiền, Giữ bí mật của an nhiên. Hạt mầm trong lòng đất, Cần tĩnh lặng để vươn cao. Con người trong phong ba, Cần dừng lại để sáng lòng. Tĩnh lặng như vòng tay, Ôm trọn cả trời đất. Bóng tối thành nền nhạc, Cho ánh sáng rực rỡ vang lên. Ai tìm thấy tĩnh lặng, Người ấy tìm thấy chính mình.
Love
Like
Wow
11
1 Bình luận 0 Chia sẽ