HNI 29-8
Bài Thơ Chương 40: Toàn Diện

Trong mỗi trái tim người,

Có mặt trời và đêm tối.

Có nụ cười ấm áp,

Có giận dữ khôn nguôi.

Ai cũng có vết thương,

Ai cũng mang ánh sáng.

Không cần xóa bỏ gì,

Hãy học cách dung hòa.

Ánh sáng dạy ta hiền lành,

Bóng tối dạy ta mạnh mẽ.

Ánh sáng mở ra niềm tin,

Bóng tối gieo hạt kiên cường.

Người toàn diện không chạy trốn,

Cũng chẳng hề tự lừa dối.

Họ mỉm cười với chính mình,

Với cả sáng và cả tối.

Như đồng xu hai mặt,

Như ngày và đêm thay nhau.

Con người chỉ trọn vẹn,

Khi hòa hợp cả hai bờ.

Không cực đoan chọn một,

Không chối bỏ phần kia.

Bởi bóng tối làm nền,

Cho ánh sáng rực rỡ.

Người toàn diện biết sống thật,

Biết khóc, biết cười, biết đau.

Nhưng từ đau vẫn bước tới,

Từ tối tìm thấy bình minh.

Hòa hợp chính là chìa khóa,

Mở ra tự do trong đời.
HNI 29-8 🌸 Bài Thơ Chương 40: Toàn Diện Trong mỗi trái tim người, Có mặt trời và đêm tối. Có nụ cười ấm áp, Có giận dữ khôn nguôi. Ai cũng có vết thương, Ai cũng mang ánh sáng. Không cần xóa bỏ gì, Hãy học cách dung hòa. Ánh sáng dạy ta hiền lành, Bóng tối dạy ta mạnh mẽ. Ánh sáng mở ra niềm tin, Bóng tối gieo hạt kiên cường. Người toàn diện không chạy trốn, Cũng chẳng hề tự lừa dối. Họ mỉm cười với chính mình, Với cả sáng và cả tối. Như đồng xu hai mặt, Như ngày và đêm thay nhau. Con người chỉ trọn vẹn, Khi hòa hợp cả hai bờ. Không cực đoan chọn một, Không chối bỏ phần kia. Bởi bóng tối làm nền, Cho ánh sáng rực rỡ. Người toàn diện biết sống thật, Biết khóc, biết cười, biết đau. Nhưng từ đau vẫn bước tới, Từ tối tìm thấy bình minh. Hòa hợp chính là chìa khóa, Mở ra tự do trong đời.
Love
Haha
Wow
11
2 Comments 0 Shares