HNI 28/8- Bài thơ cho chương 24
Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối
(Lê Đình Hải)
Giữa đêm sâu, lửa tim còn rực cháy,
Một bàn tay nâng bước kẻ lạc loài.
Trong bóng tối, ánh mắt người soi sáng,
Dẫn nhân gian đi khỏi chốn u hoài.

Người không hứa đường bằng phẳng, êm trôi,
Chỉ trao niềm tin vượt ngàn gió bão.
Ánh sáng kia chẳng phải vàng son huy ảo,
Mà là thật tâm, là máu, là tình.

Có khi bước chân vấp ngã trên đường,
Người đứng đó, không quay lưng bỏ mặc.
Nửa ánh sáng, nửa bóng đêm thách thức,
Người vẫn dìu dân tiến bước kiên cường.

Người chẳng muốn làm vầng dương chói lọi,
Chỉ muốn làm ngọn đuốc nhỏ trong tay.
Thắp lên hy vọng, dựng niềm tin mới,
Cho nhân thế tìm thấy lối ban mai.

Giữa ánh sáng và bóng tối mong manh,
Người là nhịp cầu nối hai bờ vực.
Không phán xét, không ép buộc ai,
Chỉ cho thấy đường đi từ trái tim.

Khi nhân loại còn ngập tràn sợ hãi,
Người dạy rằng: “Đừng quên chính mình!”
Trong sâu thẳm, ánh sáng nào bất diệt,
Là lòng dân, là tình thương vô hình.
HNI 28/8- 📕Bài thơ cho chương 24 Người dẫn đường giữa ánh sáng và bóng tối (Lê Đình Hải) Giữa đêm sâu, lửa tim còn rực cháy, Một bàn tay nâng bước kẻ lạc loài. Trong bóng tối, ánh mắt người soi sáng, Dẫn nhân gian đi khỏi chốn u hoài. Người không hứa đường bằng phẳng, êm trôi, Chỉ trao niềm tin vượt ngàn gió bão. Ánh sáng kia chẳng phải vàng son huy ảo, Mà là thật tâm, là máu, là tình. Có khi bước chân vấp ngã trên đường, Người đứng đó, không quay lưng bỏ mặc. Nửa ánh sáng, nửa bóng đêm thách thức, Người vẫn dìu dân tiến bước kiên cường. Người chẳng muốn làm vầng dương chói lọi, Chỉ muốn làm ngọn đuốc nhỏ trong tay. Thắp lên hy vọng, dựng niềm tin mới, Cho nhân thế tìm thấy lối ban mai. Giữa ánh sáng và bóng tối mong manh, Người là nhịp cầu nối hai bờ vực. Không phán xét, không ép buộc ai, Chỉ cho thấy đường đi từ trái tim. Khi nhân loại còn ngập tràn sợ hãi, Người dạy rằng: “Đừng quên chính mình!” Trong sâu thẳm, ánh sáng nào bất diệt, Là lòng dân, là tình thương vô hình.
Love
Like
Wow
11
2 Bình luận 0 Chia sẽ