HNI 29-8
BÀI HÁT: CHƯƠNG 44: “ÁNH VÀNG TRONG BÓNG ĐÊM”
Điệu nhẹ nhàng, ngân vang – có thể hát như một bản ballad
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 1:
Có những khi ta ngỡ lạc lối
Giữa ngàn đêm, gió thét mưa rơi
Nhưng một giọt sáng khẽ lên tiếng gọi
Dìu ta đi, vượt qua chơi vơi.
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 2:
Bóng tối kia không còn xa lạ
Chỉ là nơi giữ chỗ cho bình minh
Giọt vàng ấy – niềm tin cháy mãi
Sưởi ấm hồn người, sáng mãi lung linh.
Kết:
Trong bóng đêm… ánh vàng còn đó
Dẫn ta đi… qua tháng năm dài
Một lần tin… là một lần sống
Ánh sáng vàng – bất diệt trong ta.
BÀI HÁT: CHƯƠNG 44: “ÁNH VÀNG TRONG BÓNG ĐÊM”
Điệu nhẹ nhàng, ngân vang – có thể hát như một bản ballad
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 1:
Có những khi ta ngỡ lạc lối
Giữa ngàn đêm, gió thét mưa rơi
Nhưng một giọt sáng khẽ lên tiếng gọi
Dìu ta đi, vượt qua chơi vơi.
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 2:
Bóng tối kia không còn xa lạ
Chỉ là nơi giữ chỗ cho bình minh
Giọt vàng ấy – niềm tin cháy mãi
Sưởi ấm hồn người, sáng mãi lung linh.
Kết:
Trong bóng đêm… ánh vàng còn đó
Dẫn ta đi… qua tháng năm dài
Một lần tin… là một lần sống
Ánh sáng vàng – bất diệt trong ta.
HNI 29-8
🎵 BÀI HÁT: CHƯƠNG 44: “ÁNH VÀNG TRONG BÓNG ĐÊM”
Điệu nhẹ nhàng, ngân vang – có thể hát như một bản ballad
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 1:
Có những khi ta ngỡ lạc lối
Giữa ngàn đêm, gió thét mưa rơi
Nhưng một giọt sáng khẽ lên tiếng gọi
Dìu ta đi, vượt qua chơi vơi.
Điệp khúc:
Trong bóng đêm… ta tìm ánh sáng
Giọt vàng rơi… soi lối tim ta
Dù mịt mùng… con đường xa thẳm
Ánh vàng kia… chẳng bao giờ tàn.
Đoạn 2:
Bóng tối kia không còn xa lạ
Chỉ là nơi giữ chỗ cho bình minh
Giọt vàng ấy – niềm tin cháy mãi
Sưởi ấm hồn người, sáng mãi lung linh.
Kết:
Trong bóng đêm… ánh vàng còn đó
Dẫn ta đi… qua tháng năm dài
Một lần tin… là một lần sống
Ánh sáng vàng – bất diệt trong ta.